Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 363: Tổng Giám đốc Từ
Ôn Noãn bất ngờ nhận được ện thoại của Tổng Giám đốc Từ.
Cô cho rằng chuyện hợp tác với Tổng Giám đốc Từ đã kh thể bàn bạc được nữa, đang chuẩn bị tìm đối tác khác, ai biết lòng vòng một hồi...
Tổng Giám đốc Từ lại đồng ý một cách sảng khoái.
Sau đó là bàn chuyện chi tiết trong hợp đồng, hoàn tất trong một tuần.
Ôn Noãn sáu phòng nhạc trên d nghĩa, đương nhiên kh thể dịch chuyển vị trí dạy đàn dương cầm ban đầu, vì thế cô dùng hết hai mươi triệu do Chu Truyền Nhân đầu tư để thuê cửa hàng và trang hoàng lại.
Tất cả các phòng nhạc đều được chia kh gian để làm phòng triển lãm.
Chu Mộ Ngôn nhiều bạn chơi xe, ai ai cũng trẻ tuổi, mặc đồ tây thắt cà vạt tr bảnh bao, vừa hiểu về xe cộ lại còn biết giao tiếp, ngày đầu tiên khai trương thật sự đã bán cháy hàng!
Hai trăm chiếc, do thu bán hàng là một trăm hai mươi triệu.
Ôn Noãn tự gọi ện thoại cho Tổng Giám đốc Từ, Tổng Giám đốc Từ cười ấn cả cơ mặt.
Trong lời nói của thể hiện sự thân thiết vô cùng: “Là đã xem thường thực lực của Tổng Giám đốc Ôn, trước đây chưa từng ai khai thác thị trường này, Tổng Giám đốc Ôn chính là đầu tiên nếm thử con cua đ! Như vậy , con của từ trước đến nay vốn tục tằng, để chúc mừng sẽ nói thêm một ểm nữa cho các cô!”
Ôn Noãn hơi mỉm cười: “ đây cảm ơn Tổng Giám đốc Từ, hôm nào rảnh mời ngài ăn cơm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-363-tong-giam-doc-tu.html.]
Tổng Giám đốc Từ tỏ vẻ khách sáo: “ Được thôi!” Ôn Noãn cúp ện thoại.
Sói nhỏ Chu Mộ Ngôn cầm một chồng đơn đặt hàng tới đây, ta mặc một bộ vest đen như mực, dáng cao ráo kia khiến ta kh rời được mắt. ta
ngồi xuống bên cạnh Ôn Noãn, nhỏ giọng phàn nàn: “M cô kia như muốn ăn thịt luôn vậy! Cô thật sự biến chỗ này thành câu lạc bộ Hắc Mã đ.”
Nói một hồi lại kh nghiêm túc, định dựa vào cô để làm nũng. Ôn Noãn liếc ta một cái.
Sói nhỏ ngồi thẳng ngay tức khắc, kh dám động đậy, thật ra ta hơi sợ Ôn Noãn.
Ôn Noãn nhận l số đơn đặt hàng trong tay ta, nhẹ nhàng lật xem, thế mà còn khen thêm một câu: “Làm kh tồi! Tiền hoa hồng của trong ngày hôm nay hẳn là tới vài chục ngàn đ!”
mắt của sói nhỏ mang theo khát vọng! ta muốn cô thưởng cái khác.
Ôn Noãn nào biết m suy nghĩ lung tung trong đầu ta, cô cẩn thận nghĩ nói: " khả năng cơn sốt như hôm nay chỉ duy trì được trong vòng một tuần! muốn thành lập một nhóm kế hoạch, mở rộng phòng triển lãm của chúng ta ra ngoài! Mặt khác... Sảnh lớn lầu một của một số trung tâm thương mại cao cấp cũng là cơ hội kinh do tốt.”
Chu Mộ Ngôn thét lên: “ phụ nữ này, cô muốn kiếm bao nhiêu tiền mới đủ hả?"
ta kh muốn làm m chuyện phiền toái đó đâu, ta chỉ muốn nghỉ ngơi, đùa giỡn m em gái và uống rượu cùng em thôi.
Vẻ mặt của Ôn Noãn trở nên nặng nề.
Cô nói mà mặt kh cảm xúc: “ kh muốn làm, sẽ lập tức gọi ện thoại cho Tổng Giám đốc Chu, giải thích cho biết."
Chưa có bình luận nào cho chương này.