Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 365: Ôn Noãn rất bình tĩnh
Bọn họ còn cùng nhau chụp một tạp chí thời trang, tiêu đề là “Tân binh quý báu giới xe”, ngoại trừ mặt bìa còn hơn mười trang ảnh tr vô cùng đẹp mắt, kh quá thân mật nhưng bầu kh khí lại mang tới nhiều cảm giác.
Thân phận của Chu Mộ Ngôn bị lộ, con trai nhà giàu số một miền Nam.
Bỏ qua mọi th d kh tốt trước đây của ta, lúc này xem như được cọ ở phía sau Ôn Noãn gột rửa sạch sẽ, còn được báo kinh tế tài chính gọi rằng *hổ phụ kh sinh khuyển tử, khí phách tinh giới kinh do!
* cha giỏi giang sẽ sinh ra đứa con tài giỏi
Đương nhiên bộ tạp chí này cũng đưa đến trên bàn làm việc của Hoắc Minh. lâu.
biết Ôn Noãn và Chu Mộ Ngôn thân thiết, cô thương yêu Chu Mộ Ngôn, cô tới thành phố khác để c tác cũng đưa Chu Mộ Ngôn theo...
Thư ký Trương tiến vào thì th dáng vẻ này của , cô nhẹ giọng nói: “Luật sư Hoắc, đêm mai cô Ôn tổ chức một bữa tiệc mừng kỷ niệm c việc thành c, l được một tấm thiệp mời, ngài muốn qua đó kh?”
Một tấm thiệp mời được đặt xuống nhẹ nhàng... Khách sạn Lệ Tinh.
Tiệc mừng kỷ niệm thành c của Ôn Noãn hoành tráng.
Cha của sói nhỏ Chu Mộ Ngôn là Chu Truyền Nhân, nhà giàu số một phía Nam, cố ý từ thành phố H chạy đến đây. Ông ta đã tới đây thì Hoắc Chấn Đ chịu thua kém được, vì vậy cũng đưa cả vợ và con gái tới luôn, đương nhiên còn đứa con trai kh biết cố gắng của nữa!
Trong phòng nghỉ...
Ôn Noãn đang định ra ngoài, phục vụ gõ cửa tiến vào: “Cô Ôn, một vị họ Kiều tới tặng quà, nói chờ cô ở bên ngoài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-365-on-noan-rat-binh-tinh.html.]
phục vụ đưa cho cô một hộp quà tinh xảo.
Ôn Noãn mở ra, bên trong lại là viên kim cương hồng lúc trước cô cầm cố. Đây là vật mà mẹ từng âu yếm.
Dù cho Ôn Noãn oán hận Kiều Cảnh Niên cũng kh thể vứt bỏ nó... Nhưng cô biết ý của Kiều Cảnh Niên, đơn giản đang muốn lợi dụng tình cảm ngày xưa với mẹ để cầu xin cô tha thứ.
Ôn Noãn gặp Kiều Cảnh Niên ở trong phòng nghỉ. Ông tới đây một , lúc th Ôn Noãn mặc bộ đồ dạ hội màu trắng dường như lại th Lục Tiểu Noãn của ngày xưa.
Giọng nói của Kiều Cảnh Niên hơi run: “Ôn Noãn, mong con tha thứ cho bố.” Ôn Noãn bình tĩnh.
Cô khách sáo trả lời: “ đã tìm kiếm chiếc vòng cổ này lâu, cảm ơn Kiều đã trả vật về với chủ cũ, cho nên để cảm ơn Kiều, cái này... Mong Kiều nhận l.”
Ôn Noãn nhẹ nhàng đưa ra một tờ chi phiếu, là một triệu tệ, gấp ba giá giá thị trường. Sắc mặt Kiều Cảnh Niên trở nên tái nhợt.
Ông kh muốn cái này, thứ muốn chính là một đứa con ruột thịt ở bên cạnh ...
Ôn Noãn cười nhẹ: "Ông Kiều vẻ hơi tham lam, trên đời này đâu chuyện tốt gì cũng rơi xuống một nhà được? Ông và nhà của khiến tổn
thương nhiều như vậy mà còn muốn trở về trao yêu thương làm tròn đạo hiếu , kh là đứa bé ấm áp đâu!”
Kiểu Cảnh Niên hơi nhắm mắt: "Ôn Noãn, mặc kệ con tin hay kh, mà bố yêu nhất chính là mẹ của con.”
Ôn Noãn rũ mắt. Cô kh muốn nghe những lời này, cũng kh hề tin. Cuối cùng Kiều Cảnh Niên kh l chi phiếu, hoảng sợ rời ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.