Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 379: Sói nhỏ chửi tục trong đầu!
Khi mở cửa lại th hai cái túi to, cô đoán là Hoắc Minh để lại, vì thế liền cầm lên xem từng cái một.
Đồ ăn vặt, d.a.o cạo râu, áo choàng tắm, dép lê, đồ lót nam,... Ôn Noãn kh nói nên lời.
Cô để hai túi đồ xuống, giả vờ như kh biết, kh chuyện gì xảy ra .
Quả thật cô đã đặt ra thời hạn một năm với , nhưng cô kh cho phép xâm phạm đến sinh hoạt cá nhân của cô, cô cũng kh chuẩn bị những thứ này cho dùng!
Lúc cô xuống lầu làm, Chu Mộ Ngôn kh đến đón.
Ôn Noãn kh thể tự lái xe nên đành bắt xe đến phòng nhạc, cũng may là khác đang ở phòng nhạc.
Kể từ hôm đó, Chu Mộ Ngôn bắt đầu chiến tr lạnh với cô.
Kh chịu lái xe cho cô, cũng kh chịu đến gặp cô! Ôn Noãn kh ép ta, nên cô tuyển thêm một tài xế nữa, nhưng cô lo cho hướng của ta, biết ta kh chơi bời lêu lổng mà đang cố gắng làm việc, dì Nguyễn kể mỗi đêm ta đều sẽ về ngủ sớm mới khiến cô yên tâm lại. Hôm nay, rốt cuộc Chu Mộ Ngôn chịu đến gặp cô.
Nhưng thái độ vẫn lạnh như băng.
Ôn Noãn lật xem báo cáo, lạnh nhạt nói: " cứ mang cảm xúc theo khi làm việc như vậy ?"
Ánh mắt Chu Mộ Ngôn cực kỳ hung hãn.
ta trừng cô chằm chằm, như thể muốn trừng ra một thứ gì đó lên mặt cô, phụ nữ này... phụ nữ này thật kh biết ều!
Ôn Noãn đọc xong liền cho ta ra ngoài!
Chu Mộ Ngôn rời , nhưng ra ngoài lại kh chịu nổi nữa, hung hăng đ.ấ.m mạnh vào tường... Thậm chí còn ném một viên thuốc nhỏ trong tay xuống đất, nghiền ra thành từng mảnh!
Ôn Noãn tới, im lặng ta.
Chu Mộ Ngôn cứng ngắc xoay lại, vẫn trừng mắt với cô, nhưng trong ánh mắt lại lộ vẻ đau thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-379-soi-nho-chui-tuc-trong-dau.html.]
Ôn Noãn bình thản nói: "Chu Mộ Ngôn, trên đời này nhiều thứ, kh muốn là thể đạt được ... Hơn nữa, bao giờ nghĩ tới việc sau khi được thì xử lý thế nào kh?
Sau lưng Chu Mộ Ngôn toát một tầng mồ hôi lạnh. Cô đã biết...
Ôn Noãn cúi đầu viên thuốc nhỏ màu đỏ kia, nhẹ giọng nói: "Quét sạch sẽ, đừng để bị khác th! Nếu cảm th ở đây kh vui, vậy thì quay về thành phố H !"
Chu Mộ Ngôn cứng đờ .
ta biết nên rời , nhưng lại cảm th nếu bản thân rời thì chẳng khác nào đã bỏ cuộc, trở thành kẻ thua cuộc rõ mười mươi, vậy thì tên họ Hoắc kia sẽ vui vẻ cười suốt ba ngày mất!
Sói nhỏ cứng đầu cứng cổ: " kh ! Ông đây kiểu gì lập ra sự nghiệp của riêng , để cho cô xem, để cô hối hận vì đã kh chọn đây!"
Ôn Noãn biết cơn giận của ta đã qua .
Cô mỉm cười: "Xét th biểu hiện gần đây của , tiền lương tháng này bị trừ mười hai ngàn tệ."
Sói nhỏ chửi tục trong đầu!
ta biết phụ nữ này mồm miệng độc ác, tâm địa cũng xấu xa, chẳng khác gì học dáng vẻ của tên họ Hoắc kia, đều là tư bản tiêu chuẩn!
ta hừ lạnh một tiếng bỏ .
Buổi chiều, Ôn Noãn nhận được ện thoại của Chu Truyền Nhân, nói rằng con trai đã hiểu chuyện hơn nhiều: “Mộ Ngôn nói một năm nữa sẽ quay về Chu Thị làm việc, Ôn Noãn... Chú biết ơn con."
Ôn Noãn nói vài câu khách sáo.
Cô cũng kh từ chối những lợi ích mà Chu Truyền Nhân đã hứa... Đùa thôi, con trai cưng của ta gần như nổi ên lên, dùng tới thuốc, nên cô đành nhận l những thứ ta khăng khăng đưa đến.
Giải quyết xong sói nhỏ, tâm trạng Ôn Noãn thoải mái hơn nhiều.
Nhưng tâm trạng vui vẻ này chẳng kéo dài được bao lâu thì Hoắc Minh gọi ện tới, tiếng cười của truyền đến từ đầu kia ện thoại: "Lát nữa sẽ tới đón em! Đến biệt thự của nhé? Hiện giờ đang ở đó!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.