Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 385: Con về ngay!
Hoắc Minh nắm chặt ện thoại, gật đầu: “Con về ngay!” Sau khi đặt ện thoại xuống, Ôn Noãn chằm chằm.
Ôn Noãn cũng nghe th, cô nhẹ giọng nói: “ mau qua đó , lái xe cẩn thận chút!”
Yết hầu Hoắc Minh lên xuống.
Thật ra muốn đưa cô theo, cho bà cụ qua, nhưng với quan hệ bây giờ của họ, Ôn Noãn chưa chắc sẽ đồng ý, hơn nữa cũng miễn cưỡng.
Hoắc Minh cân nhắc một lát, nói nhỏ: “ thể sẽ bận một thời gian!” Ôn Noãn kh còn lạnh lùng với như trước nữa, cô gật nhẹ đầu.
Chờ cô xuống xe, đột nhiên Hoắc Minh hạ cửa sổ xuống, nói với cô: “Ôn Noãn...” Cô đứng trong màn đêm vẫy tay với : “Mau .” Hoắc Minh vẫn cô chăm chú, nhẹ nhàng đạp ga."
mất hai tiếng lái xe để tới vùng ngoại ô phía đ, bà cụ trong nhà cũng chính là mẹ của Hoắc Chấn Đ vẫn luôn ở đây vì kh khí trong lành và thích hợp dưỡng bệnh.
Đêm nay lẽ là cái c.h.ế.t đến gần, chập tối thì bắt đầu nói mê sảng.
Y tá vội vàng gọi ện thoại cho Hoắc Chấn Đ tới, vừa đã biết tình trạng bà cụ kh ổn , vì thế nh chóng gọi con cháu trong nhà tới tiễn bà cụ lần cuối.
Hoắc Chấn Đ là con trưởng, Hoắc Minh lại là xuất sắc nhất trong đám con cháu, bà cụ thích nhất.
Bà cụ chống đỡ hơi thở cuối cùng, đang chờ .
Hoắc Minh dừng xe, nh chóng tới phòng ngủ của bà cụ, nhà họ Hoắc nhường đường cho , Hoắc Chấn Đ thì thầm vào tai bà cụ: “Mẹ à, Hoắc Minh về gặp mẹ !"
Bà cụ đang hấp hối.
Nhưng khi nghe th tiếng bước chân, bà từ từ mở mắt, khoảnh khắc đó nếp nhăn trên mặt đều căng ra.
Ánh mắt vô cùng trong trẻo.
Hoắc Chấn Đ biết bà cụ đang hồi quang phản chiếu*, bà chống đỡ lâu như vậy là để chờ cháu trai trở về nói một hai câu...
(*): từ một bệnh tật, hấp hối bỗng nhiên trở nên khỏe mạnh khác thường
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-385-con-ve-ngay.html.]
Quả nhiên, bà cụ ngồi dậy.
Hoắc Minh nh chóng bước tới, ngồi xổm trước mặt bà cụ cầm tay bà , cúi đầu hôn.
Bà cụ đưa tay sờ tóc .
Bà yêu quý đứa cháu này biết bao, từ nhỏ đã đẹp trai, th minh hơn khác nhiều, chỉ ều chưa kết hôn nên bà cũng chưa được ôm chặt.
Đầu óc bà cụ tỉnh táo, chậm rãi lên tiếng: “Tết nghe mẹ cháu nói cháu quen tuổi Mèo, còn muốn dẫn tới cho bà gặp mặt, Hoắc Minh... tại cháu kh đưa con bé tới cho bà xem thử?”
Hoắc Minh ngước mắt lên, dịu dàng bà cụ tóc bạc trắng đầu chăm chú. khẽ mỉm cười: “Cô đang tăng ca, cháu chưa kịp gọi cô !"
Bà cụ nghiêm mặt: “Cháu chỉ biết dỗ bà... mà bà kh biết tính của cháu chứ, chắc c là cháu chọc cô gái ta tức giận !"
Hoắc Minh vẫn cười nhạt, vâng một tiếng: “Đúng vậy, là cháu chọc cô tức giận! Cháu vẫn đang theo đuổi... Hôm nào cháu đưa cô tới cho bà , bà nói giúp cháu m câu!”
Bà cụ yên tâm: “Vẫn đang theo đuổi thì tốt.” Bà lại hỏi đó là cô gái như thế nào.
Hoắc Minh sợ bà cụ nghe kh rõ, ghé sát vào tai bà , nhẹ nhàng nói: “Là một cô gái xinh đẹp! Bình thường ngoan nhưng giận dỗi lại vô cùng nóng nảy!”
Bà cụ nghe kh chớp mắt.
Khi cái c.h.ế.t đang đến gần, bà cụ tiếc nuối, thì thào nói: “Bà muốn tận mắt th!"
Trong phòng, một nhóm nữ quyến nhà họ Hoắc bật khóc.
Bà cụ là tốt, họ kh nỡ xa bà , nhưng mọi đều biết rằng đây sẽ là lần cuối cùng gặp mặt....
Hoắc Minh sờ đầu bà cụ.
bu tay l ện thoại ra, nhỏ giọng nói: “Cháu để cô nói chuyện với bà nhé? Nếu cô nói chuyện thì bà sẽ biết cháu kh nói dối.”
Đôi mắt bà cụ sáng lên.
Hoặc Minh bấm số của Ôn Noãn, ện thoại kết nối, từng tiếng vang lên...
Chưa có bình luận nào cho chương này.