Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 433: Rời đi trong sự hốt hoảng
Bệnh tình của Tiểu Hoắc Tây trở nên nguy kịch.
Chuyên gia sơ sinh ở bệnh viện đang dùng toàn lực để cứu giúp đứa bé.
Tất cả mọi chờ trước cửa phòng cấp cứu, ngay cả dì Nguyễn cũng ngồi xe lăn tới đây, bà nắm l tay Ôn Noãn, muốn cho cô một chút hơi ấm.
Ôn Noãn vẫn cứ đứng đ.
Cô đã suy yếu thế nhưng cô kh muốn ngồi xuống, cô chăm chú vào tấm cửa sắt dài nặng kia.
Đôi mắt kh dám chớp, sợ bỏ lỡ mọi khoảnh khắc.
Tiểu Hoắc Tây của cô đang ở bên trong, đang cố gắng ngoan cường để tiếp tục sống sót...
Bác sĩ nói thể chống đỡ được tới hiện tại đã là một kỳ tích.
Bác sĩ nói thật ra thể từ bỏ! Bác sĩ nói đứa bé cũng đau khổ! Thế nhưng mỗi ngày Tiểu Hoắc Tây của cô vẫn nỗ lực hô hấp, vẫn còn lưu luyến thế giới này, con bé vẫn cần mẹ là cô, con bé kh nỡ rời ...
Ôn Noãn làm mẹ mới thấu hiểu được nỗi đau này.
Rõ ràng trên kh đau đớn nhưng lại khó chịu gấp trăm lần so với đau đớn ở trên cơ thể .
Hoắc Minh chạy tới.
Hoắc Chấn Đ liếc con trai một cái, kh còn tiếp tục trách móc, biết trong lòng con trai cũng kh thoải mái.
ai mà kh yêu thương Tiểu Hoắc Tây chứ?
Bà Hoắc và Hoắc Minh Châu đã lệ rơi đầy mặt từ lâu nhưng vẫn cố gắng đè nén kh dám khóc thành tiếc, bà Hoắc nhẹ giọng nói với con trai: “Minh, con nói Ôn Noãn ngồi xuống , con bé mới sinh con được mười ngày!"
Bà Hoắc cực kỳ khó chịu.
Bà cũng là phụ nữ, bà biết rõ một phụ nữ sau khi sinh con sẽ yếu ớt như thế nào, đừng nói tới trên Ôn Noãn còn vết thương lớn nhỏ.
Hoắc Minh cầm ghế dựa tới cho Ôn Noãn nhưng cô kh chịu ngồi, cuối cùng chỉ thể để cô dựa vào , cô giãy giụa vài cái kh cử động nữa... Suốt 4 tiếng đồng hồ, cửa phòng cấp cứu mới mở ra. Bác sĩ bước ra với vẻ hơi mệt mỏi, nói: “Đã cứu lại được nhưng tình hình vẫn kh quá lạc quan, cho nên báo cho mọi biết trước để dự phòng!”
Ý này tất cả mọi đều hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-433-roi-di-trong-su-hot-hoang.html.]
Ý này là lần này thể cứu lại, lần sau chưa chắc đã thể. Ý này là thể từ bỏ!
Kh ai nhắc đến chuyện từ bỏ.
Bởi vì đây là đứa con mà Ôn Noãn dùng sinh mệnh để đổi l, hơn nữa kh ai nỡ lòng nói câu từ bỏ.
Nhưng vì đề phòng nuối tiếc.
Nhà họ Hoắc vẫn dùng chút quan hệ sắp xếp một phòng bệnh ở bên cạnh phòng giữ ấm, phá lệ để Ôn Noãn thể th con gái bất cứ lúc này, đây là một sự an ủi nhưng đồng thời cũng là một sự tra tấn.
Ôn Noãn c con bất kể ngày đêm, kh ngủ kh nghỉ.
Hoắc Minh bố của đứa trẻ, cũng được cho phép ở trong phòng bệnh này. Nhiều ngày trôi qua, đây là lần đầu tiên thể tới gần Ôn Noãn như vậy. Cô vẫn kh thèm để ý tới , thường xuyên ngồi ở chỗ đó, Tiểu Hoắc Tây cách một tấm kính thủy tỉnh.
Ngồi nửa ngày.
Hoắc Minh mà đau lòng.
rót cho cô một ly nước sôi, đặt ở trong tầm tay cô: “Ôn Noãn, con trong chốc lát nữa nên nghỉ ngơi thôi em. Bé con cũng cần nghỉ ngơi.”
Ôn Noãn khó chịu với , vừa tới gần cô sẽ chặn lại theo bản năng. Nước sôi đang để nguội vẫn còn nóng bỏng, đổ toàn bộ lên cánh tay của . Một mảng da đỏ lên trong nháy mắt.
Thật ra đau nhưng Hoắc Minh lại như kh cảm giác được, dịu dàng nói: “ xử lý vết thương! nghỉ ngơi trước ."
Ánh mắt của Ôn Noãn dừng trên cánh tay .
Cô kh nói gì, nh chóng dời ánh mắt chỗ khác.
Hoắc Minh bị ánh mắt lạnh lùng của cô đ.â.m vào, bây giờ đã kh tìm được bất kỳ sự dịu dàng nào dành cho ở trong mắt Ôn Noãn, cô như đang một xa lạ.
Nếu kh vì Tiểu Hoắc Tây, cô sẽ kh ở chung một phòng với . Hoắc Minh rời trong sự hốt hoảng.
yên lặng xử lý xong miệng vết thương, quay trở lại phòng bệnh.
Tóm lại kh thể chịu đựng được sự lạnh lùng đó, nhẹ nhàng ôm l cô từ sau lưng, giọng nói nghẹn ngào: “Ôn Noãn, em đánh , mắng cũng được nhưng em đừng lạnh lùng với như vậy!”
Ôn Noãn kh tránh ra. Bởi vì cô kh sức ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.