Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 44: Ôn lão sư, thích không?
Dù là vì lòng biết ơn, hay bởi chính sức hút khó cưỡng của Hoắc Thiệu Đình. Ôn Mạn vòng tay ôm l cổ , hôn nhẹ lên môi.
Hoắc Thiệu Đình đắm đuối cô, ánh mắt nóng bỏng khiến toàn thân cô rực lửa.
Cô hít sâu, dũng cảm hỏi: “Tiếp tục chứ?” Bất ngờ, khom ép sát.
Cô lùi, tiến... Ôn Mạn ngã ngửa ra giường, vội chống tay lên.
Cô kh dám thẳng vào , hàng mi dài khẽ rủ xuống dưới ánh đèn, như những cánh bướm mỏng m.
nắm l bàn tay cô, áp lên gương mặt , để cô cảm nhận. “Ôn Lão Sư, thích kh?
Ôn Mạn tròn mắt, gương mặt bừng đỏ.
Hoắc Thiệu Đình cọ nhẹ mũi vào cô, giọng đầy tự tin: “Hai ta bên nhau, kh biết ai chiếm ai nhiều hơn. Em như muốn lắm .”
“Em kh ! Em buồn ngủ .”Cô chui tọt vào chăn. Hoắc Thiệu Đình nhếch môi, vẻ tiếc nuối.
Thực ra, đã mệt nhoài sau chuỗi ngày bận rộn.
Chỉ là lúc vào phòng, th Ôn Mạn mặc áo sơ mi đen, bỗng th xao động. Giờ đã nguội lạnh, chẳng còn tâm trí đâu.
cất hộp thuốc, lên giường. Chiếc giường rộng bỗng chật chội, kéo cô vào lòng, ngón tay đan chặt.
Ôn Mạn nằm im trong vòng tay , kh dám nhúc nhích.
Cô tưởng sẽ thao thức, nhưng tiếng tim đập đều đặn đã ru cô vào giấc ngủ say.
Đêm đó, là đêm ngon giấc nhất của cô sau bao ngày. Tỉnh dậy, đã 8 giờ sáng.
Cô bật dậy, th Hoắc Thiệu Đình đã thức, đang đứng bên giường thắt cà vạt. Áo sơ mi x đậm, quần tây xám.
Lịch lãm và đĩnh đạc.
Th cô tỉnh, nhẹ nhàng: “ ra ngoài chút. Em về thu xếp đồ đạc, tối đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-44on-lao-su-thich-khong.html.]
Ôn Mạn khẽ nói: “Khi nào cần, em qua cũng được mà?” Hoắc Thiệu Đình mỉm cười: "Ở đây tiện hơn."
C việc bận rộn, nếu mỗi lần muốn gặp lại đón, quá phiền phức. Ôn Mạn kh phản đối.
Bên ngoài vọng vào tiếng dọn dẹp, mùi thức ăn thơm phức. Cô hơi ngạc nhiên.
Hoắc Thiệu Đình giải thích: "Lý Thẩm đến mỗi sáng 4 tiếng, dọn dẹp và nấu ăn. Kh ảnh hưởng gì đâu."
Ôn Mạn gật đầu.
Cô xuống giường, giúp thắt cà vạt. Đôi tay cô thoăn thoắt, chiếc nơ gọn gàng. Hoắc Thiệu Đình bỗng hỏi: "Trước kia hay thắt cho Cố Trường Kh?'
Trái tim cô thắt lại. Thực ra kh . Cô tập thắt cho bố, còn Cố Trường Kh... chẳng bao giờ cho cô chạm vào.
luôn giữ khoảng cách.
Ôn Mạn khẽ thở dài: "Hoắc Thiệu Đình, sau này đừng nhắc đến nữa, được kh?'
kh hỏi thêm, chỉ vào túi gi trên bàn: "Thư ký Trương mang đến sáng nay. quần áo và đồ lót, em thử ."
Mặt cô bừng đỏ.
Kh dám nghĩ thư ký Trương sẽ nghĩ gì.
Hoắc Thiệu Đình véo nhẹ má cô: "Lại ngại? Chuyện nam nữ bình thường, ai nói gì đâu."
rời phòng.
Ôn Mạn ôm bộ đồ vào phòng tắm. Quần áo vừa vặn, ngay cả đồ lót cũng đúng size. Nghĩ đến việc Hoắc Thiệu Đình đoán đúng số đo, cô càng bối rối.
Trong phòng ăn rộng, Hoắc Thiệu Đình vừa uống cà phê vừa xem báo.
Ngoài c ty luật, còn kinh do nhiều lĩnh vực, nhưng đều giao cho đội ngũ chuyên nghiệp.
Ôn Mạn bước ra. ngẩng lên, cô một lúc nói: "Đẹp lắm."
Chưa có bình luận nào cho chương này.