Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 449: Con tìm được không?
Vài ba câu, hình ảnh đứa trẻ khốn khổ đã được tạo dựng. Ôn Noãn vô cùng đau lòng.
Cô lau nước mắt cho cô bé, lại kh nhịn được hôn cô bé, khoảnh khắc đó lòng cô mềm nhũn đến kh thể tưởng tượng nổi, nhưng cô lại cảm giác áy náy vì trộm đồ của khác.
Cô kh hề suy nghĩ đã quyết định nhận nuôi Tiểu Hoắc Tây.
Cô bé còn quá nhỏ nên cô bế cô bé ngồi trước đàn dương cầm.
Tiểu Hoắc Tây ngồi trong lòng cô, khuôn mặt nhỏ n tràn đầy vui vẻ, Ôn Noãn dạy cái gì, căn bản một câu cô bé cũng kh nghe rõ.
Ôn Noãn kh thể dạy sai khác.
Vì thế cô nghiêm khắc, bảo Tiểu Hoắc Tây thực hiện lại một lần những gì cô vừa dạy.
Tiểu Hoắc Tây vâng một tiếng.
Hai ngón tay gầy trắng nõn lướt qua... Ôn Noãn sửng sốt.
Đứa trẻ này, thiên phú cao đến mức cô kh dám tưởng tượng, là học sinh giỏi nhất trong số học sinh cô từng dạy, cũng vượt qua... Ôn Noãn khi còn bé.
Trong khi cô đang kinh ngạc, Tiểu Hoắc Tây giơ lên một lọn tóc xoăn màu trà, dáng vẻ ngoan ngoãn hỏi: “Cô giáo Ôn, là như vậy ạ?”
Cô giáo Ôn...
Kh biết vì , đột nhiên Ôn Noãn nghĩ tới Hoắc Minh. Khi họ mới quen nhau, luôn gọi đùa cô là cô giáo Ôn... Ôn Noãn cảm th đã nghĩ nhiều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-449-con-tim-duoc-khong.html.]
Làm cô thể nghĩ rằng Tây Tây trước mặt liên quan tới Hoắc Minh, rõ ràng con của họ... Ôn Noãn kh dám nghĩ nữa, cô ôm Tiểu Hoắc Tây, tiếp tục dạy cô bé một số tay đàn cơ bản.
Sau một buổi học.
Tiểu Hoắc Tây cảm th hài lòng: Tuy học đàn dương cầm nhàm chán nhưng cô bé đã tiến gần hơn một bước tới mục tiêu của .
Ôn Noãn bế cô bé ra khỏi phòng dương cầm, giao cô bé cho giúp việc. Thật ra cô vẫn lưu luyến: “Tây Tây, hẹn gặp lại vào thứ sáu tuần sau.” Tiểu Hoắc Tây hài lòng với cô.
Dáng vẻ cô bé ngoan ngoãn, bảo giúp việc đưa cô bé xuống tầng.
Ôn Noãn thực sự thích đã đưa cô bé xuống tầng dưới, cô chỉ th một chiếc Lincoln dài màu đen dừng lại ở tầng một, cao quý và sang trọng, Tiểu Hoắc Tây ngồi lên xe... Thật ra hôm nay cô bé muốn dẫn mẹ mới về nhà.
Nhưng nghĩ lại, cô giáo Ôn thể kh đồng ý. Cô bé chỉ thể chậm rãi.
Tiểu Hoắc Tây ngoan ngoãn vẫy tay, tài xế đóng cửa xe lại.
Bất ngờ Hoắc Minh ngồi bên kia ghế sau xe, cả mặc bộ vest lịch lãm, vừa xem tài liệu vừa thản nhiên giả vờ hỏi:
“Con tìm được kh?”
Tiểu Hoắc Tây bò lên đùi bố, nhỏ giọng nói: “Bố, bố thích cô !" Hoắc Minh vẫn làm bộ như kh để ý: “Vậy ? rõ ràng ?” Tiểu Hoắc Tây kh nói gì.
Tiểu Hoắc Tây im lặng nằm trên vai bố, một lúc lâu sau, cô bé mới thấp giọng hỏi: “Bố... Cô là mẹ ruột của con đúng kh?” Bỗng nhiên hốc mắt Hoắc Minh ươn ướt.
nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Tiểu Hoắc Tây co trong lòng , một lúc lâu sau, cô bé nghe th bố nói: “Trước tiên đừng dọa mẹ, biết kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.