Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 458: Tài xế xuống xe
Cả Ôn Noãn trở nên lạnh lẽo.
Mặt cô từ từ trở nên tái nhợt, đưa tay nắm l chặt l cánh tay Lục Khiêm, giọng nói cũng trở nên run rẩy: “, Hoắc Tây còn sống... hay kh?”
Lục Khiêm nhẹ giọng kêu tài xế dừng xe.
Tài xế xuống xe, đến chỗ xa hút thuốc.
Bên trong xe chỉ bọn họ, yên tĩnh đến mức thể nghe rõ cả tiếng tim đập, Lục Khiêm nhẹ giọng nói: “Con đã th con bé !”
Ôn Noãn từ từ bu tay! Tây Tây... Chính là Hoắc Tây!
Tây Tây chính là đứa con cô sinh ra vào ba năm trước đây, con bé còn sống! Ôn Noãn đau đớn khóc thành tiếng, tiếng khóc nặng nề, cả căng thẳng...
Lục Khiêm nhẹ nhàng sờ đầu cô, dịu dàng nói nhỏ: “Kh kh muốn nói cho con biết sớm! Đầu tiên là vì tình trạng cơ thể của Tiểu Hoắc Tây trong hai năm đầu kh được ổn định cho lắm... Sợ con lại chịu sự đả kích, thứ hai là mọi đều hy vọng con thể khôi phục hoàn toàn.”
Ôn Noãn lệ rơi đầy mặt: “Bây giờ con muốn gặp con bé! , con gặp con bé ngay bây giờ.”
Dù Lục Khiêm cũng là từng trải.
Ông bình tĩnh nói: “Bây giờ con qua đó là đang chuẩn bị tái hợp với Hoắc Minh ? Ôn Noãn... Cho dù con quyết định như thế nào thì đều sẽ tôn trọng lựa chọn của con, dù ta cũng vì đứa con này mà trả giá nhiều thứ! Nhưng hy vọng con và ta ở bên nhau là bởi vì con còn thích chứ kh vì con gái con.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Khiêm biết cô khó mà nhẫn nại được.
Dù đó cũng là con gái ruột thịt của , muốn yêu thương muốn chăm sóc là hiển nhiên.
Ông cho Ôn Noãn thời gian.
Lục Khiêm cũng xuống xe, bước ra từ trong bóng đêm đến phía dưới đèn đường, châm lửa hút thuốc lá.
Lúc hút thuốc, mở bàn tay ra.
Một vết sẹo đỏ dữ tợn xuất hiện, màu đỏ của m.á.u thịt chứng tỏ vết thương này xuất hiện chưa tới hai năm.
Ôn Noãn ngồi ở bên trong xe khóc thật lâu. Đêm dài trĩu nặng.
Lục Khiêm vẫn chưa quay lại, cô ngồi một ở trong xe, cuối cùng cũng nhớ ra di động, vì thế gọi tới số ện thoại của Hoắc Minh...
Điện thoại kết nối, kh nói gì.
Cả hai lặng im hồi lâu, Ôn Noãn nghẹn giọng hỏi: “Hoắc Minh... Lúc trước... Lúc trước chôn gì ở khu mộ vậy?” Đầu bên kia truyền ra tiếng hít một hơi nhỏ. Rõ ràng Hoắc Minh đoán ra việc cô đã biết chân tướng.
lại im lặng ước chừng nửa phút, mới nghẹn ngào mở miệng: “Là nhẫn cưới! Ôn Noãn, là nhẫn cưới của chúng ta”
Chưa có bình luận nào cho chương này.