Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 489: Ôn Noãn không thể cãi lại
Gió lớn và mưa to lập tức tràn vào, khiến toàn bộ căn phòng ngủ ướt sạch trong nháy mắt, trên sàn gần cửa sổ thậm chí còn đọng nước nhiều đến nỗi thể nuôi được cá. Ôn Noãn kh quan tâm được nhiều nữa.
Cô lập tức dùng một chiếc chăn nhỏ quấn cả Hoắc Tây, định bế cô bé đến chỗ Hoắc Minh.
Đúng lúc cô chuẩn bị rời thì cửa phòng ngủ mở ra.
Hoắc Minh mặc áo choàng tắm, từ trong bóng tối về phía bên này, đón l Tiểu Hoắc Tây trong tay Ôn Noãn, nhỏ giọng nói: “Mất ện ! dự phòng cũng bị hỏng! Đến ngủ ở phòng !”
Ôn Noãn kh thể cãi lại, cô cũng sợ hãi.
Một tay Hoắc Minh ôm Tiểu Hoắc Tây, một tay ôm Ôn Noãn vào phòng ngủ chính.
Chắc là vì bố ở đây nên Tiểu Hoắc Tây kh còn sợ hãi như trước, cô bé ôm chặt l cổ bố, đến trên giường cũng kh chịu bu.
Hoắc Minh nghiêng nằm xuống, kiên nhẫn dỗ dành cô bé.
Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, Tiểu Hoắc Tây dần dần bình tĩnh hơn dưới tiếng vỗ nhẹ nhàng, ngoan ngoãn cuộn tròn trong vòng tay .
Bàn chân nhỏ đặt trên cơ bụng của . Hoắc Minh vẫn vỗ nhẹ lưng cô bé...
hơi ngước mắt lên Ôn Noãn ở phía đối diện.
Trong thời tiết xấu như vậy, họ ngủ chung một giường, ở giữa cách nhau một đứa bé, là một sinh linh nhỏ mà họ đã cùng nhau sinh ra.
Trong lòng Hoắc Minh mềm mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-489-on-noan-khong-the-cai-lai.html.]
ôm Hoắc Tây, vươn một tay ra, nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay Ôn Noãn. “Đã ngủ chưa?”
Đương nhiên Ôn Noãn vẫn chưa ngủ, cô cảm giác được chạm vào tay , còn khẽ nắm l. Rõ ràng chỉ một chút hơi ấm từ đầu ngón tay , nhưng lại cảm giác như đang đốt cháy trái tim cô.
Cô bối rối nhắm mắt lại: “ chuẩn bị ngủ đây!” Bên ngoài vẫn vang lên tiếng sấm sét ầm ầm.
Hoắc Minh nói dịu dàng: “Nếu Hoắc Tây kh ở đây, nhất định sẽ để em dựa vào lòng !”
Sau đó Ôn Noãn kh biết đã ngủ từ lúc nào.
Điều duy nhất thể chắc c là vẫn nắm l tay cô kh bu. Sáng sớm.
Khi tỉnh dậy, đập vào mắt cô là đôi mắt sâu thẳm của Hoắc Minh, kh biết đã cô bao lâu.
Bởi vì vừa mới thức dậy, cả Ôn Noãn mềm nhũn. Cô khẽ nói: “ làm bữa sáng cho Hoắc Tây!”
Cô vừa dứt lời, cổ tay thon nhỏ đã bị giữ lại, sau đó cô kh biết làm cách nào mà nhích đến bên cạnh cô, đợi cô bừng tỉnh lại thì đã nằm ở dưới ....
Hoắc Minh kh nói gì.
giữ tay cô, ngăn cô cử động, từ từ cúi đầu hôn cô. Nụ hôn nhẹ nhàng sâu dần và triền miên lâu...
ghé vào tai cô nói: “Buổi tối mất ện kh ều hòa, em lại ăn mặc như thế này nằm trên giường của , Ôn Noãn... Chuyện này em kh thể hoàn toàn trách được!"
Ôn Noãn trừng mắt : ăn nói thật ngang ngược! thực sự muốn, nhưng Tiểu Hoắc Tây lại ở bên cạnh.
kh dám làm càn, thò tay vào trong váy ngủ bằng lụa của cô, trêu ghẹo cô để cô thoải mái... Tình huống này thật sự nguy hiểm, Ôn Noãn kh nhịn được mà cắn vào vai : “Hoắc Minh, dừng lại!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.