Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 493: Nhưng ông là chủ gia đình

Chương trước Chương sau

Khi Kiều Cảnh Niên đến, vừa hay nghe được những lời này.

Ông đứng ở cửa phòng khách, vô cùng xấu hổ, giọng nói run run: “Chấn Đ, thật sự muốn cắt đứt quan hệ với ?”

Hoắc Chấn Đ th vẻ mặt ốm yếu x xao của , trong lòng cũng kh đành!

Nhưng là chủ gia đình.

Ông là bố vợ của Ôn Noãn, là nội của Tiểu Hoắc Tây, nhà họ Hoắc kh thể tiếp tục dây dưa với nhà họ Kiều nữa, nếu kh sẽ là sự bất c lớn nhất đối với hai mẹ con Ôn Noãn!

Hoắc Chấn Đ bất chấp đau lòng, gật đầu: “Đúng vậy! Quan hệ của chúng ta chấm dứt từ đây!”

Kiều Cảnh Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, cả lảo đảo ngã xuống.

Ông và Hoắc Chấn Đ làm bạn đã nhiều năm, vậy mà... Cũng đến tình cảnh này, thật sự là kẻ thất bại như vậy , tại luôn kh thể giữ được những bên cạnh ?

Khi yêu cầu giải thích, Hoắc Chấn Đ trầm giọng nói: “Là đàn , thì khi cần dứt khoát dứt khoát! Năm xưa nếu Lục Tiểu Noãn hiểu lầm, thể kịp thời đuổi theo thì lại rơi vào hoàn cảnh như ngày hôm nay? Ông yêu này nhưng lại cảm th lỗi với kia, sai hết lần này đến lần khác! Ông muốn nhận lại Ôn Noãn, nhưng lại tham lam muốn con bé trở thành chị em tốt với Kiều An, Cảnh Niên... Ông thật sự quá hồ đồ!”

Sắc mặt Kiều Cảnh Niên tái nhợt. Ông Ôn Noãn và Tiểu Hoắc Tây bên cạnh cô.

Cuối cùng cũng được gặp mặt cô.

Trước khi chết, chỉ một tâm nguyện, vì vậy run giọng hỏi: “Ôn Noãn, con thể gọi bố một tiếng bố được kh?”

Ôn Noãn bình tĩnh chăm chú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-493-nhung-ong-la-chu-gia-dinh.html.]

Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ là dây dưa d dài nên từ chối thẳng: “Ông Kiều, bảo trọng!”

Sắc mặt Kiều Cảnh Niên lại tái nhợt.

Ông mỉm cười buồn bã, l từ trong n.g.ự.c ra một món đồ nhỏ xinh, đó là một món đồ chơi nhỏ bằng kính mua và muốn tặng nó cho Tiểu Hoắc Tây, nhưng do ngón tay run rẩy nên đã rơi xuống đất.

Mảnh vỡ sắc nhọn làm xước bắp chân non nớt của Hoắc Tây.

Máu đỏ tươi từ từ chảy ra! Hoắc Minh nh chóng bế Hoắc Tây lên, dùng khăn gi giữ chân cô bé, sau đó nhỏ giọng nói với Ôn Noãn:

“Trong cặp sách nhỏ của con bé enzyme cầm máu!”

Ôn Noãn lập tức mở ra, l một viên cho Tiểu Hoắc Tây uống vào!

Máu trên chân cô bé vẫn đang từ từ chảy xuống, Hoắc Tây sợ m.á.u nên vùi vào trong n.g.ự.c Hoắc Minh, nhõng nhẽo kêu đau, đòi bố thương...

Hoắc Minh đỗ cô bé, trong mắt tràn ngập sự dịu dàng.

Vô tình, cũng hơi thiếu kiên nhẫn đối với Kiều Cảnh Niên. Kiều Cảnh Niên khẽ giật .

Ông kh biết sẽ như vậy, chỉ muốn tặng món đồ chơi cho đứa trẻ. Hoắc C Đ cũng đau lòng, lạnh nhạt nói: "Ông kh biết nên kh trách ! Cảnh Niên... Về , về sau đừng qu rầy Ôn Noãn nữa, đứa trẻ này đã chịu khổ đủ , để con bé sống yên ổn !"

Kiều Cảnh Niên thất thểu rời .

Khi bước tới cửa, bà cụ Kiều kh khỏi phàn nàn: “Chỉ là một vết xước nhỏ thôi cũng làm ầm ĩ lên! Ánh mắt của Hoắc Minh như thể muốn nuốt sống con vậy?"

Bà Kiều cũng nói: "Đứa trẻ đó quá yếu ớt !"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...