Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 497: Tóc của em ấy giống tóc của con
Tiểu Hoắc Tây: “Tóc của em giống tóc của con, là màu trà đậm!”
Bầu kh khí trở nên vi diệu! Tiểu Hoắc Tây ngước khuôn mặt nhỏ n lên, mềm mại nói: “Mẹ, mẹ thể ôm em , con kh ghen... Con thực sự sẽ kh ghen.” Ôn Noãn khẽ mỉm cười, ôn nhu nói: “Con theo cô Út nhé!”
Hoắc Minh Châu chút xấu hổ.
Nhưng Ôn Noãn quả thật kh chịu để cô , khẽ nói: “Chúng ta đến nhà em ngồi chơi nhé.”
Sau khi bộ khoảng mười lăm phút thì rẽ vào một con hẻm nhỏ.
Căn nhà thuê chỉ bốn mươi mét vu.
Trong nhà hơi bừa bộn, bày nhiều tạp chí, còn cả quần áo của lớn và trẻ em để thay và giặt... lâu cũng kh th món đồ nào tử tế.
Ôn Noãn đau lòng đến muốn khóc!
Hoắc Minh Châu rót cho cô một ly nước, chia trà sữa cho hai đứa nhỏ uống, cô thật sự kh dư dả gì nên đứng xếp hàng cả nửa buổi chỉ mua được một ly cho Thước Thước.
Ôn Noãn ôm Thước Thước nhỏ giọng nói: “ trai em nói em đã hai năm kh về nhà! Là vì đứa bé này ?”
Hoắc Minh Châu khẽ ừ.
Cô nói nhỏ: “Sau khi em với đó... Chia tay nhau, mới biết bản thân đã mang thai! Chú kh biết, chú kh thể cưới em.”
Ôn Noãn kh bênh vực ai cả.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô chỉ th đau lòng cho Minh Châu và đứa bé mà thôi. Đứa bé này đã hai tuổi mà thậm chí còn chưa hộ khẩu! Ôn Noãn bình tĩnh lại, nói: “Em hãy về nhà với chị!”
Hoắc Minh Châu cúi đầu thật lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Chị dâu, em kh về được! Sau khi trở về thì em thế nào đây? Bố mẹ em và trai em sẽ kh chỉ nuôi dưỡng Thước Thước như vậy, hẳn họ sẽ đòi lại c bằng cho em...”
Ôn Noãn cô : “Chẳng lẽ kh nên ?” Hoắc Minh Châu sửng sốt.
Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt tóc của Tiểu Thước Thước, dịu dàng nói: “Hai kh thể sống mãi ở đây được!”
Hoắc Minh Châu vẫn từ chối.
Cô ôm Tiểu Hoắc Tây hôn l hôn để: “Hoắc Tây đã lớn thế này , đây là lần đầu tiên cô Út gặp mặt con... Cô Út kh quà gì tặng cho con.”
Cô tháo sợi dây chuyền trên cổ của ra.
Đó là món đồ duy nhất của nhà họ Hoắc mà cô mang theo bên . Cô muốn tặng nó cho Tiểu Hoắc Tây.
Ôn Noãn quay mặt , cuối cùng kh nhịn được mà bật khóc.
Hoắc Minh Châu cũng khóc!
Tiểu Thước Thước còn nhỏ, bị dáng vẻ của lớn mà dọa đến rơi nước mắt, Tiểu Hoắc Tây sờ đầu bé, nhẹ giọng nói: “Trương Sùng Quang nói con trai chảy m.á.u sẽ kh rơi nước mắt!”
Tiểu Thước Thước cô bé.
Tiểu Hoắc Tây hôn : Cũng trắng trẻo như cô bé vậy, còn mái tóc màu trà. Cuối cùng Ôn Noãn cũng kh khuyên nhủ được.
Cô hứa với Hoắc Minh Châu sẽ kh nói cho Hoắc Minh biết, Hoắc Minh Châu mới yên tâm, trước khi rời , Ôn Noãn đưa cho Hoắc Minh Châu toàn bộ số tiền hơn mười ngàn tệ trong túi, nói rằng ngày mai cô sẽ đến nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.