Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 522: Con muốn đi đâu?
Hai đón được Tiểu Hoắc Tây.
Hoắc Minh lên xe, cài dây an toàn, bỗng nhớ ra: “M hôm nay bận quá kh tr nom Hoắc Tây được, giờ đưa hai mẹ con ra ngoài ăn cơm nhé!”
Ôn Noãn xoa xoa đầu Tiểu Hoắc Tây: “Con muốn đâu?”
Tiểu Hoắc Tây đung đưa cặp chân trắng nõn, ngáp dài: “Bố muốn ăn bữa tối dưới ánh nến cùng mẹ.”
Bầu kh khí bỗng trở nên quái dị.
Ôn Noãn thật sự kh hiểu được tại Tiểu Hoắc Tây lại biết nhiều như vậy! Mắt cô mở to, đối mặt với Hoắc Minh qua kính chiếu hậu, lười biếng nói: “Giờ làm gì đứa con nít nào mà kh hiểu? Em đừng lo lắng quá.”
Miệng nhỏ của Tiểu Hoắc Tây bắt đầu kể lể chuyện trên trời dưới biển.
Cô bé kể hết những lời mà m đứa nhỏ trong trường mẫu giáo nói cho Ôn Noãn nghe.
Đương nhiên đứa nói nhiều nhất vẫn là Trương Sùng Quang. Ôn Noãn kh khỏi lo lắng.
Cô nghĩ khi nào thời gian, nhất định nói chuyện với Hoắc Minh, cô sợ lời nói và việc làm thường ngày của thể khiến Tiểu Hoắc Tây ra oai.
Nửa tiếng sau, Hoắc Minh dừng xe.
Ôn Noãn xuống xe, lúc này cô mới phát hiện đây chính là nhà hàng Pháp mà đầu tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-522-con-muon-di-dau.html.]
Cô sang Hoắc Minh.
Hoắc Minh dựa vào cửa xe, khẽ cười: “ th khác ra ngoài đều là vợ tính tiền, Ôn Noãn à... Đừng nói một xíu của hời này em cũng kh nhường được đó nhé?”
Ôn Noãn kh nói gì.
Hoắc Minh ở phía trước, giọng nói trầm thấp: “Đúng vậy! Là cố ý đ! muốn để lại dấu vết của ở mọi nơi của em, khiến cho mọi biết em là bà Hoắc, để cho tất cả những tên đàn để ý tới em tránh xa một chút!”
Ôn Noãn đã sớm hiểu rõ cái tính này của , thản nhiên nói: “ kh rảnh nghĩ đến những chuyện đó.”
Nói xong, cô ôm Tiểu Hoắc Tây xuống xe. Hoắc Minh ôm l vòng eo nhỏ gầy của cô: “Để !”
Tiểu Hoắc Tây xuống xe, vẻ mặt ghét bỏ: Bố chỉ muốn yêu đương mãi thôi! ều cảm giác một tay nắm tay bố, một tay nắm tay mẹ cũng kh tệ lắm! Bước vào nhà hàng, Hoắc Minh đã thỏa được mong muốn của .
Nhân viên và khách quen của nơi này đều biết Ôn Noãn đã chủ, chồng và con. Tổng Giám đốc Hoắc cứ như khảo sát thực tế, còn vào nhóm của nhân viên.
Ôn Noãn chỉ cảm th thật vô vị, để .
Cô cắt miếng bít tết cho Tiểu Hoắc Tây, dịu dàng dạy cô bé cách dùng d.a.o nĩa, cô bé được dạy xong thì dùng thử, tr cũng phong thái... Ôn Noãn khuôn mặt nhỏ n, trắng nõn mà mềm mại kia, trong lòng cũng mềm theo.
Bỏ qua cảm xúc của cô và Hoắc Minh, cuộc sống Tiểu Hoắc Tây mới là ều mà cô mong muốn.
Hoắc Tây cần được chăm sóc cẩn thận...
Nhưng đối với Ôn Noãn mà nói, cô bé kh gánh nặng, mà là sự cứu rỗi!
Chưa có bình luận nào cho chương này.