Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 55: Tình địch gặp mặt, đặc biệt chướng mắt
Ôn Mạn đứng như trời trồng.
Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng khoác vai cô, giọng ệu tự nhiên: “Đi l rượu lại vào quán cà phê?”
Trong lòng Ôn Mạn bỗng nhẹ nhõm hẳn.
Cô kh giấu giếm, khẽ nói: “Gặp quen, nói chuyện một chút.”
Ánh mắt đen láy của Hoắc Thiệu Đình dừng lại trên khuôn mặt cô, chuyển sang “ quen” phía sau, thái độ lạnh nhạt: “À, là Trường Kh à?”
Khác với vẻ bình thản của , Cố Trường Kh phần căng thẳng.
ta kh ngốc, ra Hoắc Thiệu Đình kh ưa , kh chỉ vì Minh Châu, mà còn vì Ôn Mạn!
Hai đàn nhau, kh khí như tia lửa ện giật. Ôn Mạn khẽ vịn tay Hoắc Thiệu Đình, thì thầm: “Về thôi !” Hoắc Thiệu Đình thu ánh mắt, gật đầu.
Nhưng ngay lúc đó, Cố mẫu từ trong quán cà phê bước ra, niềm nở chào hỏi: “Thì ra là Thiệu Đình!”
Bà ta giả vờ ngạc nhiên khi th Ôn Mạn đứng cạnh : “Ôn Mạn, cháu lại cùng Thiệu Đình?
Trước đây cháu kh với Trường Kh nhà bác...” Bà ta đột ngột dừng lại, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Chiêu trò này nếu đánh vào đàn bình thường, lẽ đã trút giận lên Ôn Mạn. Nhưng Hoắc Thiệu Đình là ai? Làm bị một đàn bà mưu mô ều khiển?
ném túi đựng laptop cho Ôn Mạn, rút từ túi áo ra một bao thuốc.
Vừa châm ếu thuốc, vừa thản nhiên nói: “Trường Kh từng yêu đương à? nghe Minh Châu nói ta với cô là mối tình đầu?”
Hả?
Cố mẫu con trai, mặt mày kh tự nhiên. Bà vội vàng đỡ lời: “Ý là bố của Ôn Mạn từng làm kế toán cho Cố thị”
“Vậy ?” Hoắc Thiệu Đình nhả một vòng khói, khẽ gõ tàn thuốc: “ cứ tưởng Trường Kh quen Ôn Mạn phụ bạc, là kẻ bạc tình bạc nghĩa!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mặt Cố mẫu đỏ lên vì tức giận.
Cố Trường Kh lạnh giọng cắt ngang: “ Thiệu Đình suy nghĩ nhiều quá! và cô Ôn này chưa từng quá khứ, cũng sẽ kh tương lai,”
Hoắc Thiệu Đình bật cười.
dùng tay cầm ếu thuốc xoa nhẹ lên tóc Ôn Mạn: “Vậy thì yên tâm !”
Ôn Mạn th thật r mãnh, nhưng cũng nhờ vậy mà cô thoát khỏi tình thế khó xử.
Cô ngước .
Hoắc Thiệu Đình vốn đã đẹp trai, mọi cử chỉ đều toát lên vẻ tự tin của đàn trưởng thành. Trong mắt Ôn Mạn thoáng hiện sự mềm yếu của phụ nữ.
Cố Trường Kh từng ở bên cô bốn năm, ta hiểu rõ ánh mắt đó. “Ôn Mạn đã yêu Hoắc Thiệu Đình.”
Cố Trường Kh đứng thẳng , lạnh lùng nói với Cố mẫu: “Đi thôi!”
Cố mẫu mặt mày khó địu, kéo Cố Tinh Tinh rời . Cố Tinh Tinh tức tối, vừa lên xe đã hậm hực: “Mẹ! kh vạch mặt Ôn Mạn? Hoắc kh là th gia với nhà ? Chắc c sẽ đứng về phía !”
Cố mẫu bắt cô im miệng.
Bà cười lạnh: “Mày tưởng làm th gia là ngang hàng à? Kh th thái độ của Hoắc Thiệu Đình ? Nếu ta kh gật đầu, cuộc hôn nhân giữa mày và Hoắc Minh Châu cũng chưa chắc thành!”
Cố Tinh Tinh sững sờ.
Cố mẫu kh thèm để ý tới cô nữa, quay sang con trai: “Trường Kh, mẹ tin con hiểu tầm quan trọng của hôn nhân này! Bên ngoài con chơi bời thế nào mẹ kh quan tâm, nhưng Ôn Mạn thì tuyệt đối kh được đụng vào.”
Cố Trường Kh ngồi sau vô lăng, im lặng.
Cố mẫu biết tính hiếu tg, kh nói thêm gì. Bà tin Trường Kh sẽ biết phân biệt đúng sai.
Dù , bốn năm bên Ôn Mạn cũng chẳng yêu thương gì nhiều, bây giờ chỉ hơi khó chịu thôi, sau khi kết hôn sẽ quên dần. Còn Ôn Mạn và Hoắc đại thiếu gia? Kh bao giờ kết cục tốt đẹp!
Chưa có bình luận nào cho chương này.