Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 558: Hoắc Minh gọi một tiếng
Hoắc Minh gọi một tiếng.
Lục Khiêm xoay lại, chỉ vào cây đàn dương cầm, cười nhẹ: “ kh tồi!”
Dưới ánh đèn pha lên, mặt mày Hoắc Minh trở nên dịu dàng, mang theo một cảm giác hoài niệm về quá khứ: “Mua lúc cháu và Ôn Noãn vừa mới ở cùng nhau, lúc trước để ở chung cư, bây giờ Hoắc Tây học đàn nên chuyển lại đây!”
đưa tay mời: “ ngồi !”
Lục Khiêm bước đến chỗ sô pha ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt một phần tài liệu lên bàn.
Hoắc Minh cầm l, mở ra xem.
Bên trong đó là là liệu nội bộ, ước chừng bảy tám trang, bên trong liệt kê các tội d nghiêm trọng của Kiều An, cuối cùng bản đề nghị cân nhắc về hình phạt của phía c tố.
Đêm khuya...
Giọng nói của Lục Khiêm trầm thấp: “Tử hình! Nếu kh gì bất ngờ xảy ra, hai tháng sau sẽ chấp hành!”
Lúc nói, ánh mắt thâm thúy, tâm trạng cũng vô cùng phức tạp!
Ông biết được một vài tin tức kh ai biết từ trong nội bộ, cũng biết lúc vì Hoắc Tây vẫn thể sống sót trong khi bị mất m.á.u nhiều như vậy!
Ông đã xem thường Hoắc MinhI
Trong lúc tất yếu, thật sự tàn nhẫn!
Sau khi Hoắc Minh xem xong, trả tài liệu cho Lục Khiêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-558-hoac-minh-goi-mot-tieng.html.]
Trong lòng biết rõ, vụ án này được xử lý nh như vậy cũng c lao của Lục Khiêm ở bên trong! Mặc dù bình thường Lục Khiêm và kh ngồi chung một bàn nhưng vào thời ểm mấu chốt, đóng cửa lại bọn họ vẫn là một nhà. Hoắc Minh đứng dậy, đến quầy bar l một chai rượu vang đỏ và hai cái ly uống rượu vang ra, mỉm cười: “Uống một chén?”
Ý của là uống xong rượu qua đêm ở đây luôn. Lục Khiêm xua tay.
Ông giương mắt lên phía trên lầu, th Ôn Noãn đứng đó, đứng dậy vỗ phẳng nếp nhăn trên ống quần thượng nếp nhăn, cười: “Kh được! Sáng mai còn mở một cuộc họp nữa!”
Hoắc Minh cũng kh miễn cưỡng nhưng vẫn muốn để ở lại qua đêm. Lục Khiêm vỗ vai : “Tài xế đang đợi ! Minh, nhớ đối xử tốt với Ôn Noãn!” Nói xong lời cuối cùng, dường như nghĩ đến cái gì đó, nhẹ nhàng nhíu mày. Tóm lại, khó bu bỏ.
Trong lòng Hoắc Minh hiểu rõ nhưng kh nói ra, vẫn chưa đề cập đến Hoắc Minh Châu, tiễn Lục Khiêm ra xe.
Chiếc Audi màu đen từ từ chạy .
Hoắc Minh kh lập tức quay về biệt thự, đứng một đứng ở bãi đậu xe, rút một ếu thuốc ra từ trong túi áo châm lửa...
Khói bay mù mịt, làm nhòe gương mặt . nhớ tới nhiều chuyện cũ.
Chuyện tốt... Chuyện kh tốt nhưng những chuyện này đó cũng dần trôi qua, đến cuối cùng Kiều An cũng đền tội.
chỉ hút một ếu thuốc xoay trở về.
Ôn Noãn đứng sảnh biệt thự, ánh đèn mờ nhạt chiếu lên dung nhan cô khiến nó càng thêm phần dịu chặt l vai cô: “ lại ra đây? Bên ngoài lạnh!”
Ôn Noãn giữ c.h.ặ.t t.a.y .
Cô từ từ đan mười ngón tay vào mười ngón tay của , sau đó nhẹ nhàng rúc vào trong lòng n.g.ự.c ...
Hoắc Minh cúi đầu cô, giọng nói trở nên dịu dàng khó tưởng: “Làm vậy? Còn nũng nịu hơn cả Hoắc Tây nữa!... Muốn ôm em hả?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.