Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 567: Ôn Noãn cũng vậy

Chương trước Chương sau

Cô bé thích em trai hoặc em gái, trong nhà thêm đồ chơi mới, cô bé muốn mời Trương Sùng Quang đến nhà cùng chơi.

Sau khi đưa Hoắc Tây học xong.

Hoắc Minh đưa Ôn Noãn đến bệnh viện, thư ký Trương đã liên hệ với bác sĩ. Kh bao lâu thì nhận được kết quả. Mang thai năm tuần.

Trên dãy ghế hành lang bệnh viện, Ôn Noãn cầm tờ kết quả siêu âm bụng, lâu.

Hoắc Minh đứng bên cạnh, lập tức gọi ện cho Hoắc Chấn Đ, kh biết đầu dây bên kia đã nói gì, giọng nói của Hoắc Minh nhẹ nhàng: “Vâng, lát nữa con sẽ đưa cô về!”

Sau khi cúp ện thoại, cúi xuống cô. Ôn Noãn cũng vậy.

Giọng Hoắc Minh khàn khàn: “Ôn Noãn, chúng ta lại sắp con !"

Trong lòng dịu dàng, kh kiềm lòng được nhẹ nhàng ôm cô, để cô dựa vào bụng , kh ngừng vuốt ve mái tóc màu trà mềm mại của cô... chưa bao giờ biết lại khao khát một đứa con đến vậy.

Ôm cô một lúc lâu, khẽ vuốt mặt cô: “Ôn Noãn, chúng ta kết hôn nhé?”

Cô khẽ dạ, giọng nói mang theo âm mũi khàn khàn: “Nhưng Hoắc Minh, vẫn chưa cầu hôn... cũng chưa chuẩn bị nhẫn cưới nữa!”

Trong lòng mềm nhũn , vô cùng dịu dàng: “Hai đứa nhỏ, chẳng còn đáng tin cậy hơn một chiếc nhẫn ?”

Ôn Noãn kh nhịn được đ.ấ.m một cái.

Lúc này, cả hai đều kh khỏi nghĩ đến chiếc nhẫn cưới của cuộc hôn nhân đầu tiên, nó đã được Hoắc Minh chôn vùi trong phần mộ tổ tiên của nhà họ Hoắc, như một vật tưởng niệm... Tưởng nhớ tình yêu đã mất của họ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hoắc Minh nhỏ giọng nói: “Ôn Noãn, lúc đó khi để em rời xa , thật sự kh chút tự tin nào!”

Vào thời ểm đó, quá nhiều ều kh chắc c. Liệu Hoắc Tây thể sống sót kh.

Liệu cô... quên kh.

Hoắc Minh kh khỏi ôm chặt cô, vốn dĩ kh dễ xúc động, nhưng giờ phút này cảm th biết ơn... Biết ơn tất cả những đã đưa Ôn Noãn đến với .

Một tiếng đồng hồ sau, đưa Ôn Noãn trở về nhà họ Hoắc.

Cả nhà họ Hoắc đều biết được tin vui này, trong nhà đều tràn ngập niềm vui.

Hoắc Chấn Đ vốn đang nhàn nhã hút thuốc, nhưng vừa th Ôn Noãn, lập tức dập tắt ếu thuốc, đứng dậy nghênh đón: "Mẹ của con đang thắp hương, bà già

này thật sự càng già càng mê tín mà! Nhưng mà thật sự linh, mỗi ngày đều thắp hương, cuối cùng cũng cầu được đứa bé!”

Ông xoa xoa tay, bụng của Ôn Noãn.

Hoắc Minh đỡ Ôn Noãn ngồi xuống: “Mới năm tuần, vẫn còn sớm!"

Đích thân Hoắc Chấn Đ rót một ly nước đun sôi đặt trước mặt Ôn Noãn, quan tâm hỏi han vài câu.

Hoắc Minh nghiêng đầu cười với Ôn Noãn, nói: “Đứa bé này mặt mũi lớn thật! đã lớn đến từng tuổi này, cũng chưa được đổi xử như vậy!”

Hoắc Chấn Đ cười mắng: “Bố đây là thương Ôn Noãn! Liên quan gì đứa bé chứ!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...