Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 569: Ngoan chứ?
Đêm khuya.
Ôn Noãn chăm sóc Hoắc Tây xong thì quay lại phòng ngủ chính, nhưng Hoắc Minh kh trong phòng.
Cô tìm th trong phòng sách. Đêm đen như mực...
kh bật đèn mà đứng một trước cửa sổ sát đất, lặng lẽ hút thuốc, làn khói nhả ra bị gió đêm thổi bay .
Làn khói trở nên nhẹ hơn, nhạt hơn.
Ôn Noãn đóng cửa lại, bước tới ôm từ phía sau: “Hoắc Minh, vẫn còn đang suy nghĩ ?”
Kể từ lúc từ chùa trở về, vẫn luôn trầm tư chán nản. Rõ ràng là để tâm. Hoắc Minh vỗ lên cánh tay ôm ngang eo , dập tắt ếu thuốc, nhỏ giọng nói: “Kh, em đừng suy nghĩ nhiều!”
Ôn Noãn áp mặt vào lưng , dỗ dành: “Vậy hãy vui lên nhé? Vị sư thầy đó chưa hẳn đã đoán chuẩn, lẽ chỉ nói bừa mà thôi.”
Hoắc Minh quay lại, mỉm cười nhẹ nhàng. sờ bụng cô: “Ngoan chứ?”
Ôn Noãn liếc : “Con mới một tháng tuổi, mà ngoan hay kh ngoan chứ?”
Hoắc Minh ôm cô vào lòng, hôn lên tóc cô: “Ôn Noãn, sẽ bên cạnh em đến khi đứa bé này ra đời và nó lớn lên... sẽ kh bao giờ để em rời nữa.”
Ôn Noãn tựa vào lòng , nghe nói.
Cô đã ở bên lâu, thể kh nhận ra trong lòng vẫn đang căng thẳng chứ.
Cô muốn khiến thoải mái. Cô ngẩng đầu hôn lên gò má của , hôn xuống cổ ... Hơi thở ấm áp của phụ nữ cuối cùng cũng lay động , hơn nữa, hiếm khi cô chủ động như vậy.
Hoắc Minh nhẹ nhàng nắm l mái tóc dài của cô, trong mắt tràn đầy dục vọng. muốn nhưng lại e ngại đứa con.
Bị cô trêu chọc lâu, cuối cùng cũng kh nhịn được, bế cô lên, nhẹ nhàng đặt cô lên bàn sách rộng...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-569-ngoan-chu.html.]
Ôn Noãn hơi sợ, ôm chặt cổ : “Hoắc Minh!”
Trong ánh sáng le lỏi, nghiêng về phía trước hôn cô.
Ôn Noãn muốn cử động nhưng kh cho, đan chặt mười ngón tay cô, hôn cô từng chút một.
“Hoắc Minh...”
Giọng Ôn Noãn run run.
Cô chỉ nếm thử cảm giác này một lần, chính là vào đêm tuyết rơi khi bế cô lên cây đàn dương cầm ... Cô sẽ kh bao giờ quên đêm đó!
Hoắc Minh an ủi cô, giọng nói của đã hoàn toàn khàn đặc: “Đừng sợ! Kh tổn thương đứa nhỏ đâu!”
thừa nhận lời nói của vị sư thầy kia đã khiến bất an, nên lúc này làm gì đó để xoa dịu sự kích động trong lòng.
Thật lâu sau...
Hoắc Minh đứng thẳng , vẫn cúi đầu hôn cô.
Cả Ôn Noãn vẫn còn hơi run rẩy, cô để mặc hôn , cùng nếm trải hương vị ên cuồng.
Đêm lạnh như nước.
Hơi thở của hòa cùng hơi thở của cô, phả ra hơi thở nóng bỏng, quấn quýt với nhau.
Ôn Noãn nằm tựa vào vai , giọng run run còn mang theo tiếng nức nở hỏi: “ đã th tốt hơn chưa?
Hoắc Minh nhẹ nhàng ờ.
ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng hỏi: “Vừa , thoải mái kh?" Ôn Noãn kh nói nên lời....
Hoắc Minh yên lặng ôm cô, kh biết đã qua bao lâu, khi Ôn Noãn sắp ngủ , thì thầm vào tai cô: “Ôn Noãn, yêu em!" Ôn Noãn cảm giác như bị bỏng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.