Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 588: Thỉnh thoảng anh cũng nhớ đến cô Anh mang theo bốn cuốn nhật ký.
Ban đầu, bác sĩ đưa cho một chiếc vòng tay, đó là một thiết bị theo dõi.
Nhưng Ôn Noãn đã cởi ra giúp , giống như giải thoát khỏi mọi trói buộc! Bởi vì Hoắc Minh sẽ kh bị lạc, trường hợp xấu nhất chỉ là quên đường về nhà.
Thỉnh thoảng cũng nhớ đến cô.
thể là một tuần, thể mười ngày, cũng thể là nửa tháng...
sẽ gọi cho cô, nói với cô những lời ngọt ngào, nóng lòng được gặp cô. Ôn Noãn dù bận thế nào cũng sẽ đưa Hoắc Tây đến đó!
Tiểu Hoắc Tây hiểu chuyện, cô bé dường như hiểu được ý nghĩa của việc bố c tác! Cô bé kh khóc, kh làm loạn, mỗi khi bố nhớ cô bé, cô bé sẽ dỗ bố vui vẻ!
Lần nào cô bé cũng mang theo một cuốn truyện cổ tích.
Cô bé ngồi trong vòng tay của bố, ngoan ngoãn để đọc sách cho cô bé nghe Hoắc Minh đọc được bốn quyển, đã ít khi nhớ tới hai mẹ con cô... đợi cho đến khi đứa trẻ trong bụng Ôn Noãn cử động thai lần đầu tiên, nhịp đập mạnh mẽ khiến cảm th vừa thần kỳ vừa thành kính, đây chính sinh mệnh bé nhỏ mà và Ôn Noãn tạo nên, bây giờ đã thể động đậy .
Hoắc Minh tham lam cảm giác này.
nằm trong vòng tay Ôn Noãn, nghe tiếng đứa nhỏ đạp bụng mẹ.
Một lát sau đã ngủ...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Noãn che miệng lại, kh nhịn được òa khóc, cô biết Hoắc Minh dựa vào cuốn nhật ký đó mà chống đỡ cho đến bây giờ...
Khi về đến nhà đã là đêm khuya. Ôn Noãn mỉm cười, nghĩ tới lần gặp mặt tiếp theo. giúp việc tiến tới nói: 'Bà chủ, đưa thư cho côi"
Ôn Noãn nhận l, thản nhiên liếc một cái sững . gửi là Hoắc Minh!
Cô nh chóng mở nó ra, th bên trong là ba chiếc bút ghi âm dán nhãn để phân biệt.
Ôn Noãn lên lầu, mở chiếc bút ghi âm cho cô ra, mở đầu là một loạt tiếng sàn sạt, sau đó giọng nói trầm khàn của Hoắc Minh vang lên:
[Ôn Noãn, khi em nghe những ều này! thể kh còn ở bên em nữa! Chắc em đang khóc kh? Đồ ngốc, đừng khóc! Dù chúng ta vẫn là vợ chồng hợp pháp, dù chúng ta đã hai đứa con! Trong bụng em là một bé trai, gọi là Doãn Tư , Hoắc Doãn Tư ...Ôn Noãn, hứa với , nếu em muốn tìm thì dù thế nào cũng đừng bỏ cuộc! Bởi vì yêu em, kh thể chịu đựng được việc sống thiếu em suốt quãng đời còn lại! Cuộc sống ngày trước của dù tùy tiện và náo nhiệt đến đâu, cũng kh gì thể so sánh được với cảm giác khi được ở bên em!]
[Ôn Noãn, thích em!]
[Ôn Noãn, vì mà trở nên dũng cảm một lần, được kh?]
Ôn Noãn ngồi trong phòng khách, vuốt ve cái bụng hơi nhô lên của , nhẹ nhàng lắng nghe.
Nghe đến đây, mặt cô tràn đầy nước mắt! Cô linh cảm Hoắc Minh thật sự đã rời !
Lúc này, ện thoại di động trên ghế sofa vang lên, là cuộc gọi từ viện ều dưỡng! Ôn Noãn nhẹ nhàng bắt máy...
Chưa có bình luận nào cho chương này.