Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 622: Ôn Noãn khẽ nhúc nhích
Đáng lẽ Ôn Noãn nên vui vẻ nhưng cô lại kh cảm th như vậy. Cô đã ều tra, vẫn kh ngừng việc giúp đỡ Sở Liên.
Ôn Noãn gõ cửa kính, dịu dàng nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Khốn nạn thật chứ! Nên làm thế nào với bây giờ?”
tiếng đập cửa vang lên ngoài văn phòng: “Tổng Giám đốc Ôn!”
“Vào !” vào chính là phó Tổng Giám đốc của Tây Á, Hạ Như Lâm, ta đang cầm một bộ tài liệu quan trọng trên tay: “Cái này cần Tổng Giám đốc Ôn tự ký tên!”
Ôn Noãn nhận l, sau khi đọc đọc lại cẩn thận hai lần, cô ký tên.
Hạ Như Lâm nhận lại nhưng kh lập tức rời , ta mỉm cười: “Tổng Giám đốc Ôn, nếu kh đêm nay tiệc tối thì cô vẫn nên thả lỏng cho thoải mái, đêm nay diễn viên kịch nói cô thích biểu diễn!”
Ôn Noãn khẽ nhúc nhích hàng l mày.
Kh cô kh đoán được tâm tư của Hạ Như Lâm, dù cô cũng là phụ nữ đã trưởng thành.
Thế nhưng ta chưa bao giờ vượt rào, Ôn Noãn cũng kh thể từ chối.
Cô chỉ thể giả kh biết, cười nhẹ: “Là vị diễn viên họ Từ kia ? Cô hát Côn Khúc cực kỳ hay, vừa Minh cũng hẹn , nhưng mà tiếc quá kh được!” Hạ Như Lâm hơi mỉm cười, ra ngoài!
Buổi chiều, bốn giờ rưỡi.
Xe của Hoắc Minh dừng ở trước cửa Tây Á đúng giờ, sau khi đẩy cửa xuống xe, nhân viên vào ra th đều cung kính khom lưng: “Tổng Giám đốc Hoắc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-622-on-noan-khe-nhuc-nhich.html.]
Hoắc Minh thận trọng gật đầu, kh nói nhiều lời. tìm được phòng tập thể thao ở lầu hai.
Tuyết đang rơi ở thành phố B, Ôn Noãn lại đổ mồ hôi cả vì tập yoga, ngay cả đầu mũi cũng lấm tấm mồ hôi tinh tế.
Nghe th tiếng bước chân, Ôn Noãn nghiêng đầu, lẳng lặng . mặc áo len cao cổ màu đen, quần dài thoải mái cũng màu đen, Bên ngoài khoác một cái áo màu xám.
Dưới ánh đèn, đường nét ngũ quan của càng hiện lên một cách sắc sảo, cả th cao!
So sánh với , Ôn Noãn mặc đồ mát mẻ, ngay cả sợi tóc ướt át cũng trở nên quyến rũ vô cùng.
Cô hơi mỉm cười: “ ngồi chờ một lát!” Cô tiếp tục luyện tập.
Hoắc Minh hơi bất mãn, cởi áo khoác tiện tay treo lên xà ngang, tr vẻ kh để ý lắm, mở lời hỏi: “M vệ sĩ của em đâu cả ?”
“Ở trong c ty, kh cần nhiều theo như vậy!"
Ôn Noãn lại tập thêm một tổ hợp động tác dừng lại dựa vào xà ngang, khóe miệng cong lên nụ cười: "Tối hôm qua xem cái đó thế nào.”
Ánh mắt của Hoắc Minh trở nên thâm sâu.
khác ở đây, cô biết rõ mà còn cố hỏi, thật sự hơi tự phụ. Nhưng lại kh hề đáng ghét, ngược lại còn thu hút!
Ôn Noãn quá hiểu đàn !
Chưa có bình luận nào cho chương này.