Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 635: Hiện tại
Hoắc Minh kh hề do dự.
Ngón tay thon dài của bắt đầu tấn c thành trì, trên cao xuống dáng vẻ khó nhịn của cô: “Nhưng muốn! nhớ em nhiều đêm !”
Từ khi con đầy tháng, cô đã bỏ mặc đến tận bây giờ. Hiện tại, muốn ôm cô...
Ôn Noãn đang chuẩn bị đánh thức Hoắc Tây, ngoài cửa lại tiếng đập cửa vang lên, sau đó giọng của giúp việc: “ chủ, một cô gái tới đây tặng quà năm mới, muốn gặp kh?”
Cả Hoắc Minh bỗng cứng đờ.
Ánh mắt trở nên thâm sâu, chăm chú vào phụ nữ đang nằm trong lòng ngực, giọng nói nghèn nghẹn: “Kêu cô chờ một chút!”
Năm mới, khách hàng của văn phòng sẽ tới thăm hỏi trước và sau Tết.
Theo hướng đó, Hoắc Minh sẽ kh từ chối với những ở cách xa vạn dặm! bò xuống khỏi Ôn Noãn lại Tiểu Hoắc Tây đang nằm bên cạnh, sau đó nhẹ nhàng mơn trớn làn tóc của Ôn Noãn, dường như mang theo ện giật: “Lát nữa chúng ta tiếp tục!”
ngẫm lại, vẫn kh chịu được đành mở miệng: “Đi đến phòng cho khách chờ , nhé?”
Ôn Noãn lại kh muốn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa nếu kh ép buộc cô, bọn họ cũng kh thể nào hôn thành kiểu đ. Cô xoay xuống giường vào phòng để quần áo.
Hoắc Minh dáng vẻ của cô, bật cười cười.
rửa mặt, thay một bộ quần áo từ từ xuống lầu, thế nhưng lúc đứng ở cầu thang th đang ngồi trong phòng khách, khẽ nhíu mày.
Thế mà lại là Sở Liên!
Ngày hôm qua cô ta tìm Ôn Noãn, hôm nay lại tìm tới nhà, cô ta muốn làm gì? Hoắc Minh tự nhận kh hề mang cho cô ta bất kỳ ảo giác nào, hơn nữa cô gái này còn quá khứ kh được trong sạch m, trong lòng cũng kh được thoải mái cho lắm nên giọng ệu lạnh nhạt: “Cô kh còn thực tập ở văn phòng nữa, tới nơi này làm gì?” Sở Liên nghe th giọng nói, bỗng dưng ngẩng đầu lên.
Cô ta th Hoắc Minh từ trên lầu xuống, dáng thon dài cao lớn, ngũ quan tuấn tú góc cạnh rõ ràng, bởi vì đang ở trong nhà cho nên ăn mặc cũng thoải mái.
Áo len cổ cao màu đen, quần len màu xám. Đẹp đến mức loá mắt!
Cô ta xung qu tòa biệt thự này, nơi này tớ như mây, tất cả là những thứ cô ta mơ ước từ lúc còn nhỏ.
Thế mà Ôn Noãn lại được tất cả!
Sở Liên vội vàng cầm l rổ quà trong tay, ngại ngùng mà nói: “Luật sư Hoắc, nghe ta nói là ngài đã giới thiệu c việc kia cho , còn những gì ngài đã giúp đỡ ... vô cùng cảm kích ngài!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.