Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 680: Ðem lại đây xem thử!
Hoắc Minh phất tay: "Ðem lại đây xem thử!" giúp việc đưa rương nhỏ cho .
Hoắc Minh một tay cầm thuốc lá, một tay chạm vào.
nhận ra đây là đồ được đặt làm riêng, rõ ràng là Ôn Noãn trân trọng thứ này. thể là món trang sức hàng trăm triệu! Hoắc Minh thờ ơ mở nó ra, nhưng ngoài dự kiến của , bên trong chẳng trang sức quý hiếm gì, chỉ là một quyển nhật ký cũ và một cây bút ghi âm nhỏ.
nhíu mày, Ôn Noãn lại xem những thứ này như bảo vật thế hả...
nhẹ nhàng mở ra, m.á.u toàn thân Hoắc Minh như đ cứng cả lại, đây là nét chữ của , viết ra tình yêu và nỗi nhớ dành cho Ôn Noãn...
" yêu nhất, chính là Ôn Noãn!"
"Cô thích chơi dương cầm, thích mặc quần áo hiệu XXI" "Mỗi ngày, đều tặng cô hoa hồng."
"Đứa con đầu lòng của chúng tên là Hoắc Tây, con bé được Ôn Noãn dùng sinh mệnh để đổi l! Sức khỏe của Hoắc Tây kh tốt lắm, bị rối loạn đ máu, còn nhóm m.á.u gấu trúc nữa...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-680-dem-lai-day-xem-thu.html.]
"Ôn Noãn lại mang thai, nay đã được hơn sáu tuần ! Là muốn cô mang thai."
"Ôn Noãn kh thể lái xe."
"Ôn Noãn ôm , tức là muốn thân mật với cô , lúc đó cho dù bao nhiêu chuyện quan trọng chăng nữa, đều sẽ vứt xó mà hôn cô một cái... Thật ra cô vẫn còn trẻ con lắm, lại đã trở thành mẹ hai đứa con của , Ôn Noãn thích được gọi là mẹ bọn nhỏ ơi!"
Yết hầu của Hoắc Minh kh ngừng trượt lên xuống, lại vội vàng lật trang... Gương mặt tuấn của Hoắc Minh hơi tái nhợt, mở bút ghi âm lên, giọng nói của chậm rãi vang lên trong căn phòng Ôn Noãn từng ở...
"Ôn Noãn, khi em nghe th những ều này, lẽ đã kh còn bên em nữa ! Chắc là em đang khóc, kh? Bé ngốc, đừng khóc! Ít nhất chúng ta vẫn là vợ chồng hợp pháp, ít nhất thì chúng ta đã hai đứa con! Bé con trong bụng em là con trai, chúng ta đặt tên là Doãn Tư , Hoắc Doãn Tư... Ôn Noãn, em hãy hứa với , hãy chờ , đừng bao giờ bu tay ! Bởi vì yêu em, kh thể chịu được quãng đời còn lại kh em! Trước đây, dù tùy tiện vinh quang đến đâu, đều... đều kh thể so sánh được với cảm giác khi em ở bên!" "Ôn Noãn, thích em!"
"Ôn Noãn, tiếp thêm dũng cảm cho một lần nữa nhé, được kh em?" Hoắc Minh hơi ngẩn ngơ... Vậy mà , thật sự từng yêu Ôn Noãn như vậy!
bảo Ôn Noãn đừng bao giờ bu tay , vậy mà lại dễ dàng ly hôn với cô.
Hoắc Minh đóng rương lại, bấm số của Ôn Noãn, muốn hỏi thử cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.