Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 713: Thích trêu chọc đàn ông như vậy sao?

Chương trước Chương sau

Chó con dẻo mồm dẻo miệng, nói chuyện cũng đúng mực.

ta gọi Ôn Noãn là chị, nói rằng vừa n th cô, còn chưa kịp tới bắt chuyện thì cô đã rời ...

Ôn Noãn ứng phó vài câu tùy tiện, cúp ện thoại.

Cô vừa mới cúp ện thoại, đã bị Hoắc Minh đè lại. Cơ thể tinh tế đè lên chiếc đàn dương cầm.

Dương cầm kêu vang vài tiếng tựa như tiếng than khóc nức nở...

Hoắc Minh cúi đầu chăm chú vào phụ nữ bị đè dưới thân , giọng nói trầm thấp đầy sự nguy hiểm:

“Ôn Noãn, em thích m thằng nhóc như vậy à?”

Ôn Noãn hơi xấu hổ và giận dữ: “Kh liên quan đến ! Hoắc Minh, bu ra!”

kh thả ra

cũng kh biết vì lại tức giận. Bọn họ vừa mới ly hôn chưa được bao lâu, cô đã...

chẳng những kh bu ra mà còn dùng thon dài ngón tay nhẹ nhàng mơn mớn cơ thể cô, sau đó mạnh tay cởi bỏ nút thắt trên váy cô: “Tổng Giám đốc Ôn thiếu đàn như vậy ? M thằng nhóc đó thể thỏa mãn được em ư? Nếu kh... Chúng ta giải quyết cho nhau một chút, dù chúng ta cũng đã làm vô số lần, nghĩ dù cho em kh thích nhưng cũng thích thân thể này... Thế nào, kh ngại em xem là kẻ thay thế.”

Thậm chí còn ác liệt ghé vào bên tai cô: “Tắt đèn , em vẫn thể ôm gọi tên Minh! Tưởng tượng ta, nghĩ em thể nh chóng...”

biết kh nên như vậy, rõ ràng lần trước cô đã từ chối, hung hăng đánh bầm lòng tự trọng của .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đêm nay thật sự muốn tới thăm Hoắc Tây nhưng lúc nghe th thằng nhóc kia xum xoe với cô, lại tức giận.

“Thích trêu chọc đàn như vậy ?”

“Lúc trêu đùa tán tỉnh đàn khác nhớ tránh xa con ra nhé?” Ôn Noãn vừa xấu hổ lại vừa tức giận.

Cô kh dám kêu to, lỡ như Hoắc Tây tỉnh dậy, xuống lầu sẽ th bọn họ...

Hoắc Minh cởi hết toàn bộ nút thắt. hôn l.i.ế.m cằm cô, vừa dụ dỗ vừa hỏi: “Trước kia ta hầu hạ em như thế nào? Nói cho biết , sẽ kh làm kém hơn ta...”

Tuy nói như vậy nhưng ngón tay thon dài đã thầm tiến vào trong làn váy.

Cổ họng Ôn Noãn phát ra từng âm th đứt quãng. Bên cạnh cây đàn dương cầm một tấm gương lớn, chỉ cần nghiêng mặt sang à thể th cơ thể của cô vặn vẹo, cong thành một góc độ kỳ lạ bị sắp xếp đùa bốn tùy ý...

Cô dùng sức giãy giụa, mặt mày trở nên tái x. Hoắc Minh hôn lên cô, tiếng nói hơi khàn: “Tổng Giám đốc Ôn, em muốn gọi giúp việc hay là vệ sĩ trong nhà tới đây dáng vẻ của em lúc này ?” “ muốn xem dáng vẻ của em bây giờ như thế nào kh?”

Ôn Noãn kh hề muốn một chút nào! Đồ khốn này, kh chiếm được thì sẽ ép buộc...

Hoắc Minh bế cô lên, ôm cô tới trước tấm gương, để cô được th dáng vẻ khó xử của lúc này.

“Cũng đã vậy mà em còn dám nói em kh muốn !”

“Ngoại trừ ra còn ai thể khiến em biến thành dáng vẻ này nữa?

Hơi thở của Ôn Noãn trở nên hỗn loạn.

Cô xoay trong lòng n.g.ự.c , cả lộ ra trước gương, cô ngưỡng cần cổ mảnh khảnh lên, cười lạnh: “Ngại quá, vẫn chưa thiếu thốn đàn đến mức như vậy!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...