Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 734: Nói xong cô cúp điện thoại
Ôn Noãn lại mở tủ đầu giường, l ra một cuốn sổ tay từ bên trong, mở ra thì trong đó đầy những ghi chú được đánh dấu bằng bút đỏ, giống như bản ở nhà họ Hoắc.
“Hoắc Minh, thật kh biết xấu hổ!”
Hoắc Minh hơi ngượng ngùng, cũng kh xuống đài được.
cứ thế bị vợ vạch trần ngay trên giường.
Hơn nữa, còn kh ra được suy nghĩ thật của Ôn Noãn!
Mặt Ôn Noãn đỏ bừng, cô cố gắng bình tĩnh nói: “Em đồng ý chuyện của Sở Liên là thật, nhưng cô ta sinh con cần tìm bác sĩ, em sẽ sắp xếp!” Đương nhiên cô sẽ kh ra mặt.
Vì vẫn chán ghét!
Hoắc Minh nằm thẳng lại, đưa tay sờ nhẹ chân cô, hôn: “Tất cả đều nghe ý vợ.”
Ôn Noãn dùng chân đạp lên mặt Hoắc Minh.
Hoắc Minh bắt được, thấp giọng uy hiếp: “Ôn Noãn, đủ ! Em muốn trèo lên đầu ngồi ?”
Cô lại dùng chân đạp .
Hoắc Minh cũng kh cáu kỉnh: “Chân vợ cũng thơm quá.” Đêm đã khuya.
Chuyện tình kh tiếp tục nữa, một đêm như vậy thích hợp để nói chuyện nhất, Ôn Noãn dựa vào vai , thấp giọng nói: “Vốn dĩ em kh định nói cho biết, nhưng tối nay thẳng t như vậy! Hoắc Minh, sau này chúng ta đừng giấu giếm nhau được kh? Khôi phục trí nhớ cũng được, quên cũng kh , miễn là chúng ta ở bên nhau, miễn là chúng ta vẫn yêu nhau thì những chuyện đó liên quan gì? Sau này, chúng ta sẽ nhiều ký ức hơn.”
Hoắc Minh nhẹ nhàng sờ môi cô.
cúi đầu, khàn giọng nói: “Nhưng vẫn muốn hỏi một câu.” “Hả?”
Hoắc Minh hoàn toàn ôm cô vào lòng, giọng khàn khàn gợi cảm: “Trước đây, “làm” em thế nào?”
Ôn Noãn:......
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời!
Đêm nay, họ nói chuyện với nhau muộn, cuối cùng Ôn Noãn cũng kh biết khi nào.
Sáng sớm.
Cô tỉnh dậy, một b hồng tươi đọng sương sớm được đặt bên gối. Ôn Noãn mỉm cười. Cô nhẹ nhàng cầm lên, khẽ ngửi.
Dưới tầng truyền tới tiếng động khe khẽ và mùi thức ăn, chắc Hoắc Minh đang làm bữa sáng.
Ôn Noãn đứng dậy cầm l cuốn sổ tay. Thật ra cô đã sớm phát hiện vẫn chưa khôi phục trí nhớ, nhưng cô kh cưỡng lại được Hoắc Minh, hơn nữa Hoắc Tây và Doãn Tư cũng cần một bố...
Điện thoại reo lên, là số lạ.
Nhưng Ôn Noãn nhận ra là của Sở Liên, cô nhẹ nhàng nghe máy, bình tĩnh nói: “ đã nói hết với cô?”
Bên kia, Sở Liên ừ một tiếng.
Im lặng hồi lâu, Sở Liên thấp giọng nói: “Bà Hoắc, thật ra tình cảm với luật sư Hoắc, nhưng đàn như sẽ kh thuộc về ! Cảm ơn bà đã bằng lòng giúp !”
Thật sự Ôn Noãn kh thể nào bu bỏ.
Nhưng nếu Sở Liên nhất định để lại dấu vết trong cuộc đời Hoắc Minh thì cô mong rằng ều đó sẽ nhẹ nhàng.
Cuối cùng cô thấp giọng nói: “Ở đó sẽ sắp xếp!" Sở Liên che micro lại, hình như đang khóc.
Ôn Noãn dừng một chút: “ kh rộng lượng như vậy! Nhưng nếu rộng lượng mà thể cho cô một cơ hội làm lại, vậy sẵn lòng thử một lần.”
Nói xong cô cúp ện thoại.
Cô nghĩ vẫn khác trước kia, cô hơi ham muốn khống chế hơn trước.
Cũng kh biết Hoắc Minh chán ghét hay kh! Ôn Noãn cụp mắt, cười nhạt...
Chưa có bình luận nào cho chương này.