Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 742: Lục Khiêm bật cười
Vốn dĩ Lục Khiêm định rời nhưng lại ngồi xuống, hứng thú hóng chuyện. Ông nói với thư ký Liễu: “ xem trẻ tuổi thời bây giờ .”
Thư ký Liễu là biết cách chọc vui.
ta giả vờ giận dôi: “Ngài cũng mới chỉ đầu bốn mươi, còn trẻ lắm!” Lục Khiêm bật cười.
Đúng lúc này, ước chừng bên kia nói chuyện kh hợp ý, chút xung đột tay chân.
Hoắc Minh Châu kh xảy ra việc gì nhưng chiếc túi cô đặt trên ghế đã rơi xuống đất, đồ vật bên trong rơi ra tán loạn.
Bảy tám cái son môi,
Một vài đồ trang sức đáng yêu, đặc biệt một chú dê con vô cùng dễ thương.
Mấu chốt là còn một bình sữa nhỏ.
Trong lúc nhất thời, kh khí trở nên vô cùng vi diệu. Lục Khiêm ngạc nhiên.
Ông biết Hoắc Minh Châu còn lớn hơn Ôn Noãn tận hai tuổi, nhưng mà... Cô còn mang cả bình sữa lẫn búp bê theo cùng vậy.
Cô vẫn chưa cai sữa à?
Vì thế, thư ký Liễu lại th Lục, đã nhiều năm chưa hề cười, nay lại cong môi nở một nụ cười nhẹ, chưa nói tới việc sung sướng biết bao nhưng ra được đang vui.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đôi mắt Hoắc Minh Châu bị hơi nước che phủ.
Cô cảm th mất mặt, cắn môi: “Cố Trường Kh, chúng ta hủy bỏ hôn ước!”
Cố Trường Kh đang định nói chuyện... Lục Khiêm mở miệng: “Giúp cô nhặt đồ lên !”
Bình sữa của cô gái nhỏ cũng kh thể để khác một cách tùy tiện được.
Thư ký Liễu mỉm cười nói vâng, sau đó cực kỳ tốt bụng giúp cô nhặt lên, còn tri kỷ kéo khóa lại, đặt về chỗ ban đầu...
Hoắc Minh Châu ngơ ngác Lục Khiêm. Cô bạn Lâm Lăng cũng hóa ngây dại, đây là ai thế, kiểu gì cũng th quá khí phách, hơn nữa đàn này
khí chất hoàn toàn khác với những còn lại.
Rõ ràng làn da trắng, lịch sự th cao nhưng lại mang tới cho khác cảm giác kính sợ.
Thật lâu sau, Hoắc Minh Châu mới nói khẽ m chữ: “Chú Lục!” Lục Khiêm ngồi giữa đám ...
Ông vốn kh định đứng lên nhưng vào lúc nghe th cô gọi là chú Lục, kh biết vì vẫn đứng dậy, đến bên cạnh cô, còn cô lại hơi ngẩng đầu, cặp mắt xinh đẹp lóng lánh ánh nước, rưng rưng . Tựa như chú cún con kh yêu thương!
Lục Khiêm sinh ra suy nghĩ muốn sờ đầu cún con, thế nhưng vẫn nhịn xuống, chỉ lạnh lùng hỏi: “Hôm nay lại ra ngoài chơi hả?” Cổ họng Hoắc Minh Châu phát ra tiếng nức nở.
Cô vẫn chỉ chằm chằm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.