Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 749: Tô có nói sao?
Hoắc Minh Châu ngẩn ra, khuôn mặt hơi nóng.
Tối hôm qua ta còn nói là cô gái nhỏ kh phù hợp với chú ! Chậc, ai thèm hợp với chú, cô chỉ nể cái thân phận ruột của Ôn Noãn mà thôi...
Chẳng qua tr cũng hơi đẹp mắt một xíu.
Đúng lúc này, một chiếc Audi màu đen từ từ chạy ra, biển số xe XX8888. Là xe của Lục Khiêm.
Hoắc Minh Châu nhẹ nhàng chớp mắt, sau đó cô cứ thế chạy theo sau... Bên trong xe Audi.
Thư ký Liễu ngồi ở phía trước, ta liếc kính chiếu hậu, nhẹ giọng nói: “Là xe của cô Hoắc.”
Lục Khiêm đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nghe vậy thì nhẹ nhàng hé mắt ra: “Kh cần xen vào cô !” Ước chừng một giờ, xe chạy đến một khu nghĩa trang c cộng.
Hai ngày trước, đã đã tới đây một lần. Nhưng hôm nay là ngày giỗ của Ôn Bá Ngôn, nên định tới thắp hương. Tận sâu trong lòng Lục Khiêm vô cùng cảm kích Ôn Bá Ngôn, kh chỉ đơn giản chấp nhận Tiểu Noãn, chăm sóc cho Tiểu Noãn tỉ mỉ cẩn thận, còn xem Ôn Noãn như con gái ruột.
Lục Khiêm rót cho Ôn Bá Ngôn một chén rượu, mang theo một bó hoa bách hợp cho Lục Tiểu Noãn.
Thời tiết nóng bức.
Ông lẳng lặng đứng thẳng, dù cho chiếc áo sơ mi trắng trên đã ướt đẫm, vẫn kh cử động dù chỉ một chút.
Thư ký Liễu bung dù cho , yên lặng ở bên làm bạn.
Hoắc Minh Châu cũng chạy theo tới để xem náo nhiệt, ban đầu cô chỉ đứng lén, sau đó vì mang giày cao gót hơi mệt mỏi, cô dứt khoát ngồi xổm, tựa như một chú cún con.
Cô chưa từng th một đàn nào đau lòng đến mức như vậy. Vẫn chưa rơi lệ nhưng bầu kh khí thương cảm lại khiến ta tan nát cõi lòng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thật lâu sau, Lục Khiêm bỗng nhiên mở miệng: “ lại trốn ở đó? Lại đây!”
Đang gọi cô hả?
Hoắc Minh Châu ngốc, cô đứng dậy từ từ dịch qua, nhỏ giọng gọi một tiếng chú Lục, sau đó cánh tay của cô đã bị một cánh tay chắc khỏe nắm l, kéo nhẹ tới bên .
Đứng gần như vậy, cô mới phát hiện Lục Khiêm cao.
Cô kh giày cao gót chỉ cao 168cm nhưng lúc đứng ở bên cạnh lại chỉ cao tới phần tai, cũng cao hơn 185cm.
Lục Khiêm khẽ vuốt tấm hình trên bia mộ.
Trên ảnh chụp là Lục Tiểu Noãn lúc tuổi trẻ còn ngây ngô, nụ cười vô lo vô nghĩ.
Lục Khiêm cười dịu dàng: “Bá Ngôn, Tiểu Mạn, đây là nhóc con nhà họ Hoắc, em gái của Hoắc Minh, nếu hai vẫn còn ở đây, hẳn là thể th th gia của Ôn Noãn! Yên tâm, sẽ trấn giữ cửa ải thay Ôn Noãn!”
Nói xong đứng dậy, đè nhẹ đầu của Hoắc Minh Châu: “Chào hỏi nào!”
Hoắc Minh Châu ngây ra, một lúc lâu sau cô mới lắp bắp nói: “Chào chú chào dì, cháu kh cố ý qu rầy... Cái đó, trai cháu sẽ đối xử với chị dâu thật tốt, nếu kh tốt bố cháu sẽ đánh .”
Lục Khiêm cười nhẹ.
Vốn dĩ tâm trạng phần âm u nhưng nay bỗng dưng tươi sáng hơn vài phần.
Hoắc Minh Châu nghiêng đầu , nhỏ giọng hỏi: “Chú Lục, chú đồng ý cho cháu và Ôn Noãn ở bên nhau ?”
Lục Khiêm ra ngoài: “ nói ?” “Chú nói! Kh được nuốt lời!"
Cô theo phía sau , cầm lòng kh đ ôm l cánh tay của , còn nhẹ nhàng đung đưa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.