Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 881: Khuôn mặt nhỏ nhắn
Hoắc Tây ngẩng khuôn mặt bé nhỏ lên nói: “Kh dễ gì con cho khác ngủ cùng !”
Lục Thước cầu xin lâu mới được ngủ trên giường c chúa của cô bé.
Khuôn mặt nhỏ n của Trương Trùng Quang ửng đỏ hết lên...
Hoắc Minh bước tới, hôn môi Ôn Noãn: “Sinh nhật vui vẻ, mẹ bọn nhỏ.” Ôn Noãn một tay ôm tiểu Sùng Quang, bảo bé thổi nến.
Giây phút này trái tim của bé như được chữa lành.
Bên trong bé vốn là một mảnh âm u, đen tối, mẹ bé nhảy lầu qua đời, bé cảm th được vợ chồng Hoắc Minh nhận nuôi chỉ vì dòng m.á.u gấu trúc của bé.
Nhưng cho đến tận bây giờ, bé vẫn chưa bị rút máu.
Ôn Noãn bảo bé gọi là mẹ, đàn trước mặt này so với cha ruột của bé càng giống một bố hơn, đối xử với bé tốt, dạy bé nhiều ều, dạy bé cách trở thành một đàn chân chính...
Trương Sùng Quang bảy tuổi trong lòng vô cùng xúc động.
Vì vậy, ngay cả sau này khi nắm quyền ều hành Tập đoàn Tây Á trong tay, bé cũng kh làm những chuyện đen tối đó... mà ở lại gia đình này.
Ở lại bên cạnh Hoắc Tây.
Đêm đó, Sùng Quang vẫn là bị Hoắc Tây kéo .
Ôn Noãn chút lo lắng, cô sợ bọn nhỏ trưởng thành quá sớm, lúc Hoắc Minh tắm xong ra, cô lập tức nói cho nghe nỗi lo lắng của .
Đêm đ rét lạnh.
Nhưng hệ thống sưởi trong phòng ngủ ấm áp và thoải mái.
Thân trên Hoắc Minh trần trụi, bên h quấn một chiếc khăn tắm lỏng lẻo, ngồi ở cuối giường dùng khăn lau tóc, Ôn Noãn tới cầm khăn mặt nhẹ nhàng lau tóc giúp .
ngước lên cô nhẹ nhàng chạm vào bụng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-881-khuon-mat-nho-nhan.html.]
Giọng nói của Hoắc Minh dịu dàng, nhỏ nhẹ: “Lo lắng cái gì thế hả! Ôn Noãn, đứa nhỏ do chúng ta dạy dỗ sẽ kh bao giờ làm sai, đợi đến khi bọn chúng mười tuổi, đến lúc đó lại lo lắng vấn đề này cũng kh muộn.”
Ôn Noãn suy ngẫm lại.
Cô tập trung lau tóc cho , chỉ cần cúi đầu xuống là thể th sống mũi cao thẳng của .
thật sự đẹp trai, nhiều năm như vậy cô vẫn kh thể nào chán nổi.
Giọng Hoắc Minh chút khàn khàn: "Ba tháng !" Cô ậm ừ đáp lại. Hoắc Minh nhẹ nhàng áp mặt vào cô, qua lớp vải lụa cảm nhận được bụng cô hơi nhô lên, nhỏ giọng nói: "Một tháng nữa là đứa nhỏ sẽ thai máy! Thật sự là kỳ diệu, đứa nhỏ thế mà lớn này."
Ôn Noãn cười nhẹ, mắng yêu: “Đồ ngốc!”
Cô nghĩ bọn họ kh khác gì những cặp vợ chồng bình thường, cùng nhau chăm sóc m đứa nhỏ và thai nghén một sinh linh mới.
Thật sự tốt.
Trong lúc im lặng, cô kể cho nghe về buổi ra mắt: “Kh biết hôm đó tổng giám đốc Hoắc thời gian đến tham dự kh?”
Hoắc Minh nhéo mũi cô: "Bà Hoắc ra mắt phim mới, tất nhiên đến đó cỗ vũ ! Nói , em muốn đặt bao nhiêu chỗ?"
Ôn Noãn cảm th mệt mỏi nên ngồi trên đùi, ôm cổ : "Kh cần bao hết cả rạp! Chỉ cần đến là được, Minh... Em kh dám đảm bảo tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi cuồng nhiệt, nhưng em thể đảm bảo với rằng đời này, vĩnh viễn là đàn em yêu nhất”.
"Yêu hơn cả Doãn Tư và Sùng Quang hả?" "Già đầu mà còn so bì với con nít."
Hoắc Minh đè cô xuống cuối giường, lo lắng đụng trúng cái thai của cô nên động tác của nhẹ nhàng.
Cả cô lọt thỏm giữa giường, thì nằm trên cô, chỉ cô mà kh làm gì cả... Hoắc Minh trời sinh đã cực kỳ đẹp trai, chỉ cần đắm đuối như thế này cũng hiếm phụ nữ nào chịu nổi.
Ít nhất, Ôn Noãn kh nhịn được.
Hoắc Minh một tay chống , tay kia nhẹ nhàng chạm vào mặt cô. Giọng hơi khàn khàn, dịu dàng hơn cả màn đêm ngoài kia: "Ôn Noãn, từ lúc trước đã say mê em. Em , khuôn mặt, làn da, dáng ,... mà đều đẹp như này."
Dù bọn họ đã là vợ chồng già nhưng Ôn Noãn cũng kh chịu nổi khi được khen như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.