Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 933: Vậy thì gọi là Hoắc Kiều đi!
thể miêu tả hời hợt như vậy, rõ ràng cuối cùng đau nhưng lại nói tốt đẹp.
"Đừng khóc! Ôn Noãn đừng khóc." dỗ dành cô.
Từ trước đến nay Ôn Noãn hướng nội, cô ít khi thể hiện tình cảm trước mắt khác với Hoắc Minh, nhưng bây giờ cô muốn gặp , muốn chạm vào , muốn biết còn ổn kh.
"Hoắc Minh... Em muốn gặp ." Hoắc Minh cũng muốn gặp cô.
Nhưng bây giờ kh được, kh chỉ là đường núi bị tuyết phủ kín mà còn vì chân của bị phỏng lạnh , đã quỳ cả đêm, bây giờ một bước cũng kh nổi.
Nhà chùa đơn giản.
trải qua đau đớn vạn tiễn xuyên tim ở trong giấc mơ, khi tỉnh lại dỗ dành vợ của .
"Tuyết dừng , sẽ ngồi trực thăng đến được kh?” Ôn Noãn nằm nghiêng , nước mắt đầy mặt.
Là giấc mơ nhưng cô lại nhớ rõ như thế, cô cũng kh khó đoán được trả giá như thế nào.
thể kh ra được.
Ngón tay của Ôn Noãn nhẹ nhàng chạm vào ện thoại, nhẹ nhàng nói: "Em đợi ..."
Em đợi ...
Câu nói này giống như đã đợi bốn năm.
Phía bên đó, Hoắc Minh hơi giương cằm lên, nhẹ nhàng ừm một tiếng. nói: "Ôn Noãn, tuyết dừng sẽ về."
Cúp ện thoại, khẽ vuốt lòng n.g.ự.c . Đập mãnh liệt đến như thế…
Ôn Noãn tỉnh lại.
Kh khí nhà họ Hoắc vô cùng vui vẻ, Hoắc Chấn Đ bôn ba nhiều ngày cũng xem như yên tâm.
Ông gọi ện cho con trai biểu dương.
Sau đó lại dẫn theo m đứa cháu bảo bối đến thăm Ôn Noãn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cửa vừa mở ra, ba đứa trẻ chạy vào còn một Doãn Tư được bế ở trong lòng, Tiểu Doãn Tư đã hơn một tuổi đang biết u ơ gọi: "Mẹ." Ôn Noãn từ từ hồi phục được chút, dựa vào đầu giường đưa tay ra.
Hoắc Chấn Đ lại kh cho Doãn Tư qua đó: "Mẹ kh khỏe, trong bụng còn em bé, nội bế bảo bối Doãn Tư của chúng nhé."
Tiểu Doãn Tư cái hiểu cái kh.
bé thích nội, cái tay mập mạp trắng ngần nâng mặt của Hoắc Chấn Đ, hôn một miếng.
Hoắc Chấn Đ Ôn Noãn, kh tự chủ được rơi lệ.
Ông nói một hơi: "Tỉnh dậy là tốt, tỉnh dậy là tốt! Đứa trẻ này còn kh tỉnh dậy nữa thì Minh sắp ên mất ."
Ôn Noãn mỉm cười. Tiểu Hoắc Tây cùng Sùng Quang qua, cùng dựa vào bên cạnh cô.
Ôn Noãn dịu dàng sờ đầu bọn trẻ, đặc biệt là Tiểu Hoắc Tây đáng thương mẹ.
Ôn Noãn mềm lòng, gọi cô bé vào trong chăn.
Tiểu Hoắc Tây lập tức tháo giày da nhỏ xuống, chui vào trong chăn cẩn thận sờ bụng của mẹ.
Ôn Noãn cũng nhẹ nhàng sờ bụng.
Cô nhớ trong mơ Minh nói đứa trẻ này tên Hoắc Kiều. Vậy thì gọi là Hoắc Kiều !
Trương Sùng Quang ở bên cạnh đưa tay sờ tóc của Tiểu Hoắc Tây, cảm th cô bé thích làm nũng. Cô bé đã lớn như vậy còn suốt ngày chui vào trong mẹ.
nhóc nghĩ: Hoắc Tây lớn chắc c quấn . Ôn Noãn cũng sờ đầu nhóc.
Bà Hoắc bưng chén cháo thơm lừng, ngồi bên mép giường, chăm sóc dịu dàng: “Bây giờ Minh Châu việc, buổi chiều sẽ qua.”
Ôn Noãn ừm một tiếng.
Trong phòng bệnh ấm áp, ngay lúc này cửa được đẩy ra.
Ôn Noãn ngước mắt sau đó ngơ ra. Là Hoắc Minh.
ốm nhiều, hơi tiều tụy nhưng vẫn tuấn, đẹp trai, lúc này đôi mắt đen của đang chằm chằm cô... mang theo nhiệt độ khiến khác đỏ mặt tim đập nh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.