Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 965: Hoắc Minh có chút đau lòng
Xe phía sau ên cuồng bấm còi, Ôn Noãn tỉnh táo lại, đỏ mặt đẩy ra.
Ngón tay thon dài của Hoắc Minh vuốt ve môi cô, khàn giọng nói: 'Bọn họ ghen tị với !"
Ôn Noãn: ...
Hoắc Minh mỉm cười khởi động xe.
Về đến nhà thì trời đã khuya, Ôn Noãn đến thăm bọn trẻ trước. Hoắc Minh pha trà gừng cho cô.
Sau khi làm xong, cô đã ngồi trong phòng sách, bật máy tính xem tài liệu.
Hoắc Minh đặt trà gừng xuống, hôn lên khóe miệng cô: “M đứa nhỏ ngủ à?”
Nghĩ đến m đứa bé mềm mại kia, trái tim Ôn Noãn cũng mềm . Cô ừ một tiếng, vừa uống trà gừng vừa tiếp tục xem tài liệu.
Hoắc Minh chút đau lòng.
cúi xuống ôm cô từ phía sau, gặm phần thịt mềm mại sau tai cô: “Vậy Tổng Giám đốc Ôn cũng để đứa trong bụng nghỉ ngơi nhé?”
gọi cô là Tổng Giám đốc Ôn luôn mang theo ý nghĩa kỳ lạ. Trong lòng Ôn Noãn biết vẫn còn băn khoăn về Cố Vân Phàm!
Cô ngẩng đầu : "Thực sự để ý như vậy ? Vậy em sẽ kh liên lạc với ta nữa."
Hoắc Minh tin tưởng cô, cũng kh muốn tỏ ra rụt rè. thưởng thức đôi tai trắng nõn của cô, giả vờ kh thèm để tâm: “Chỉ là một thằng nhóc thôi, kh để vào mắt!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lời này nghe kiểu gì cũng th chua chua.
Ôn Noãn cười nhạt kh nói, uống trà gừng chuẩn tiếp tục xem tài liệu.
Hoắc Minh luôn muốn chứng tỏ hấp dẫn hơn đàn trẻ tuổi nên một tay bế cô vào phòng ngủ, Ôn Noãn nh chóng vòng tay qua cổ : “Em chính sự mà.”
Hoắc Minh hôn cô: "Bà Hoắc, việc của cũng là chính sự!" Ôn Noãn kh thể làm gì được .
Cô dứt khoát ngoan ngoãn phục tùng. Gả cho đã lâu, cô biết rõ thích nhất ều gì... cho nên bầu kh khí tốt.
Hoắc Minh chỉ để lại một chiếc đèn ngủ. dịu dàng, kh nóng nảy, Ôn Noãn thừa nhận cô hưởng thụ.
Chuyện vợ chồng là thế đó, thoả mãn thị giác, thoả mãn cảm giác thì mọi thứ đều được thoả mãn.
Làm xong, Ôn Noãn tựa vào trong n.g.ự.c , nhỏ giọng nói: “Em kh dậy nổi để làm chính sự đây này”
Hoắc Minh cười thất đức.
Dù vậy, sáng Ôn Noãn vẫn dậy sớm. Cô vào phòng sách tiếp tục tìm tư liệu. Nhưng một chồng tài liệu dày đã được in ra. Vừa vặn lại là thứ cô cần.
Phía trên tập tài liệu còn một b hồng trắng tươi, là loại còn đọng sương sớm.
Ôn Noãn ngồi xuống cầm lên ngửi, trong lòng kh khỏi nghĩ: Hoắc Minh đã gần ba mươi sáu tuổi , l đâu ra sức lực tốt như vậy? Ban đêm chơi ên cuồng, nửa đêm kiếm tài liệu, sáng sớm còn chạy bộ!
quả thực kh con !
Chưa có bình luận nào cho chương này.