Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 978: Cô thả Thước Thước xuống
Lục Khiêm nghiêng đầu cô, thấp giọng cười một tiếng đáng ghét.
Tiểu Thước Thước hơi ngớ ngẩn, lại nói một : “Hoắc Tây nói bác gái luôn mệt, đều tại bác trai luôn bắt nạt bác , làm bác khóc.”
Mặt Minh Châu nóng đến hoảng hốt.
Lục Khiêm nắm l tay lái, vui vẻ nói: “Hoắc Tây biết nhiều thật đ, nhưng bé con đó r ma tinh quái. Con trai của chúng ta hơi ngốc giống em, m chuyện này vẫn để bố như dạy.”
Con này được tiện nghi còn khoe mẽ, Minh Châu tức giận. Cô kh chịu trả lời.
Chiếc xe màu đen di chuyển ổn định, nửa tiếng sau xe đã đến trước cổng một trường mầm non cao cấp.
Xe dừng lại.
Lục Khiêm xuống xe, mở cửa phía sau ôm nhóc con xuống, Thước Thước được ôm mặt đỏ lên: “Ngày mai con thể đến trường mầm non kh?”
Lục Khiêm mỉm cười.
Ông ôm con trai và tự nhiên dắt tay Minh Châu. Trường mầm non này là một trường tư thục đắt đỏ.
Thư ký Liễu đã liên hệ . Nhưng dù với thân phận của Lục Khiêm vẫn đưa con trai đến phỏng vấn, bố mẹ cũng phỏng vấn nữa.
Cuối tuần, chỉ m thầy cô ở trong trường. Tiểu Thước Thước được phát một tờ gi thi.
Còn Lục Khiêm và Minh Châu được đưa đến phòng hiệu trưởng.
Nữ hiệu trưởng đã gần sáu mươi tuổi nghiêm túc kỹ đôi nam nữ trước mặt, lại sổ hộ khẩu của Lục Thước.
Bố: Lục Khiêm
Mẹ: Hoắc Minh Châu
Cột thân phận của hai bên đều là chưa lập gia đình.
Hiệu trưởng ngước đôi mắt lão hai bọn họ, sau đó hỏi: “Ông là Lục làm ngành hàng kh vũ trụ của thành phố C ?”
Lục Khiêm cười nhạt: “Đúng vậy.”
Hiệu trưởng kh để ý đến , chỉ lật tài liệu đọc tiếp, sau khi xem hết bà mới hỏi một câu kh thể giải thích được: “ hai lại kh kết hôn vậy?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Khiêm Minh Châu. Đó, lại khóc .
Ông nhẹ nhàng ôm vai cô, nói: “Năm sau chúng sẽ tổ chức đám cưới!”
Hiệu trưởng chỉ ngồi im kh nói.
Lục Khiêm đứng đó mãi cho đến khi Tiểu Thước Thước cầm một tờ gi thi chạy đến, đưa cho hiệu trưởng: “Bà ơi, cháu làm xong !”
Lục Khiêm muốn chỉnh lại bé.
Nhưng nữ hiệu trưởng lại cười híp mắt, một tay ôm nhóc lên đầu gối, nhân ái nói: “Để bà xem xem bảo bối của chúng ta làm tốt kh nào.”
Tiểu Thước Thước được khác đối xử dịu dàng như vậy, khuôn mặt nháy mắt đỏ bừng.
Lục Khiêm bỗng nhiên bình tĩnh lại, đúng vậy, lo lắng gì chứ!
Đã trải qua bao nhiêu sóng gió như vậy, lại lo lắng vì chuyện trẻ con học này. Thước Thước đẹp như vậy, lại được khác yêu thích, cần gì sợ kh chỗ học?
Bên kia, Tiểu Thước Thước ở trong n.g.ự.c hiệu trưởng.
Bài thi bé làm cũng kh quá xuất sắc nhưng bé ngoan, nghe lời.
Hiệu trưởng nói xong thì bé cũng hiểu rõ. Còn mơ mơ hồ hồ hôn ta.
Khuôn mặt hiệu trưởng dịu dàng, cũng hôn nhóc trắng trẻo. Lục Khiêm Minh Châu.
Khi mẹ đã cực kỳ căng thẳng, muốn nh chóng chạy ra khỏi phòng, Lục Khiêm lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dịu dàng nói: “Sợ gì chứ, con trai do chúng ta sinh ra sẽ kh kém đâu.”
Minh Châu kh nói gì, đôi mắt long l.
Hiệu trưởng vẫn ôm Tiểu Thước Thước, ngước mắt nhàn nhạt mở miệng: “Thứ Hai đưa bé đến đây ! bé ngoan.
Cô thả Thước Thước xuống.
nhóc lại như con gấu koala trèo lên Lục Khiêm, hiệu trưởng cười nói: “ bé thích bố! Ông nên quan tâm bé nhiều hơn!” Lục Khiêm gật đầu.
Khi bọn họ ra ngoài, Minh Châu vỗ mặt: “Thế là xong à?”
“Em còn muốn thế nào nữa?” Lục Khiêm mỉm cười. Minh Châu kh nói gì. Cô nghĩ: Cuối cùng cũng cảm giác vui vẻ của việc
bố mẹ . Về sau trong mỗi giai đoạn trưởng thành của Thước Thước, Lục Khiêm và cô đều sẽ mặt cùng nhau!
Chưa có bình luận nào cho chương này.