Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình
Chương 1024: Ấm áp và mịn màng.
Diệp Bạch nói xong, cười nhạt, quay rời .
Trong hành lang, tiếng giày da của vang lên giòn giã, như khúc ca chiến tg, càng làm Chương Bách Ngôn thêm t.h.ả.m hại.
TRẦN TH TOÀN
...
Diệp Bạch trở về, Lục U đã ngủ .
Cô lẽ thực sự mệt mỏi, hoặc là vì Diệp Bạch ở bên cạnh, nên ngủ đặc biệt ngon lành.
Diệp Bạch dọn dẹp hành lý của hai , kh thay quần áo, chỉ ngồi bên giường lặng lẽ cô. Cô ngủ say, cả như một búp bê sứ, rõ ràng tuổi tác cũng kh còn trẻ măng như vậy, nhưng vẫn đáng yêu như một cô bé.
Diệp Bạch đưa tay, mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve má cô.
Ấm áp và mịn màng.
kh kìm được cúi , hôn lên đôi môi mềm mại của cô, Lục U tự nhiên ôm l cổ , nhưng thì kh tỉnh.
Diệp Bạch hơi sững sờ, ngay sau đó kh kìm được ngậm l môi cô, nhẹ nhàng mút.
Họ đã ở bên nhau, kh cần quá kìm nén, nụ hôn của những yêu nhau khiến ta say đắm.
Nhưng vẫn lý trí.
kiên nhẫn chờ đợi, chờ đến khi trong lòng Lục U, chỉ còn lại một .
Lục U mơ một giấc mơ, trong mơ một cô bé ba bốn tuổi, tết hai b.í.m tóc, mặc Hán phục, vui vẻ chạy vòng qu dưới gốc cây cổ thụ ở trường đại học của cô ngày xưa...
Tỉnh dậy, chiếc váy dạ hội trên cô đã ướt đẫm.
Ngồi dậy thở hổn hển.
Diệp Bạch đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh, xử lý c việc bằng máy tính xách tay, nghe th tiếng động liền vội vàng tới: "Tỉnh ?"
Lục U đầy mồ hôi, cô ngẩng đầu , giọng nói hơi run rẩy: "Em gặp ác mộng."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Diệp Bạch nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dịu dàng hỏi: "Mơ th gì?"
Lục U cố gắng nhớ lại, nhưng kh thể nhớ ra được, Diệp Bạch kh hỏi nhiều, lặng lẽ an ủi cô lâu, cho cô nước tắm để cô ngâm , còn mang sữa cho cô: "Uống một chút , nếu kh dễ bị hạ đường huyết."
Khi Lục U tắm xong ra, nhân viên phục vụ khách sạn mang bữa ăn đến.
Diệp Bạch đang ký nhận, quay đầu cô, cô như vừa vớt từ dưới nước lên, trên chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm.
nhẹ nhàng nói: "Mang giày vào ."
Lục U cúi đầu , ôm n.g.ự.c chạy vào phòng ngủ chính, Diệp Bạch mỉm cười.
Tiễn nhân viên phục vụ , đẩy xe đẩy thức ăn bày biện trong phòng khách, gọi Lục U: "Qua ăn cơm , em kh kêu đói ? Ăn xong đưa em dạo."
Những món ăn đó, về cơ bản đều là những món Lục U thích ăn.
Lục U thay quần áo ra, ăn những món thích, nghe Diệp Bạch kể về phong tục tập quán ở đây, cô cảm th thoải mái... Cô ở bên kh là miễn cưỡng, mà là một lựa chọn đúng đắn.
Ăn xong, Diệp Bạch liền đưa cô ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi khách sạn, đã th ráng chiều rực rỡ khắp trời, cháy bỏng như muốn thiêu rụi cả bầu trời.
Diệp Bạch đội cho cô một chiếc mũ tròn nhỏ, bế cô lên yên sau xe đạp, thường xuyên tập thể hình nên thể bế cô bằng một tay, nhẹ nhàng như bế một em bé.
Khi leo lên xe đạp, Lục U tự nhiên ôm l eo .
Càng ngày càng xa...
Một chiếc xe hơi màu đen đậu trong bãi đậu xe khách sạn, Chương Bách Ngôn mặc vest chỉnh tề ngồi ở ghế sau, lặng lẽ chằm chằm, bên cạnh là Từ Chiêm Nhu vừa đến, cũng mặc một bộ đồ c sở.
Cô ta u ám nói: "Họ tr thật xứng đôi, thật giống một cặp đôi đang hưởng tuần trăng mật. Tổng giám đốc Chương, nói những năm qua họ đã sớm yêu nhau kh?"
Sắc mặt Chương Bách Ngôn khó coi, ta lạnh lùng mở miệng: "Lái xe."
Tài xế vội vàng đạp ga, đưa vị Diêm Vương mặt đen này đến sân bay. Đúng vậy, Chương Bách Ngôn đã rời khỏi hòn đảo sớm, lẽ là bận, thực ra là vì tâm trạng kh tốt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.