Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình
Chương 1173: Lục U, anh muốn bắt đầu lại với em 1
Lục U vừa mới sinh xong.
Cô kh sức lực, cô nằm trên chiếc gối trắng tinh, cả tr mềm mại.
Cô ngước Diệp Bạch, giọng nói nhẹ nhàng: "Diệp Bạch, đừng đợi em! cô gái phù hợp, thể thử tìm hiểu, em kh là làm bộ... mà là chúng ta đều kh còn trẻ nữa, kh chịu nổi sự giày vò."
lẽ, đã trải qua sinh tử, cô cũng đã thấu.
Cô kh thể hận Diệp Bạch,
Nhưng trái tim đã tan vỡ, cũng kh thể hàn gắn ngay lập tức, nên cô kh muốn đợi cô.
Đợi một , quá khổ !
Diệp Bạch tựa vào đầu giường, gần cô, Lục U cảm th kh ổn muốn lùi lại một chút, nhưng kh cho phép, ôm l gáy cô, thậm chí kéo cô lại gần sát vào .
Trán chạm trán, mũi cao của cũng chạm vào mũi cô.
Hơi thở hòa quyện vào nhau.
Khi Diệp Bạch nói, giọng hơi run: "Lục U, thể đợi!"
Một năm, hai năm...
Mười năm,
Ngay cả một đời, cũng sẽ đợi, kh để chuộc tội mà là Lục U và các con mới là hạnh phúc của . hối hận, nhưng hối hận kh ích, chỉ thể bù đắp.
Lục U .
Những lời Diệp Bạch kh nói ra, thực ra cô đều biết, nhưng cô lại càng đau lòng hơn.
Nếu là thật, vậy thì lúc đó, lại nhẫn tâm đến vậy!
Nước mắt, từng giọt rơi xuống...
Cô kh muốn khóc, nhưng lẽ là do lại làm mẹ, con cũng trở nên đa cảm hơn.
"Đừng khóc! Lục U, đừng khóc!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh-nmis/chuong-1173-luc-u--muon-bat-dau-lai-voi-em-1.html.]
Diệp Bạch hôn nước mắt của cô, sợ cô từ chối, kh tiến thêm bước nào nữa.
Lúc này lẽ là lúc Lục U yếu đuối nhất, giọng cô cũng hơi run rẩy, cô nói: "Diệp Bạch... chúng ta lại trở thành thế này!"
Cô muốn nói là, tại lại tàn nhẫn với em như vậy, tại lúc đó kh tin em.
Nhưng cô quá khó xử, kh thể nói ra những ều đó!
Hôn nhân đã ly dị từ lâu, nếu kh một đứa con, họ đã kh còn liên quan gì đến nhau.
hết lần này đến lần khác làm cô khóc!
Lòng Diệp Bạch cũng đau khổ, càng biết nỗi oan ức của cô, kh biết lúc đó đã làm ... chỉ là th Lục U và Chương Bách Ngôn ôm nhau, đầu óc tràn ngập sự ghen tu, những hạt giống nghi ngờ đã bén rễ trong lòng, lỗi với Lục U.
kh ngừng vuốt ve mái tóc dài của cô, bảo cô đừng khóc.
còn thì thầm: " kh xem mắt, cũng kh gặp phụ nữ! Lục U, nếu em phù hợp em thể tìm hiểu, khi em xem mắt sẽ giúp tr con, khi em hẹn hò cũng sẽ giúp tr con."
thật là một tên khốn!
Lục U kh nhịn được, nhẹ nhàng tát một cái.
nhẹ, kh mạnh!
Mắt Diệp Bạch tối sầm lại, nắm l bàn tay cô định rời , vẫn đặt trên mặt , giọng càng dịu dàng trầm thấp: "Nếu chưa hả giận, cứ đ.á.n.h nữa!"
Lục U muốn rụt tay lại, kh cho phép, mà cô kh sức lực.
ta Thật là vô lý.
Lục U quay mặt , kh .
Diệp Bạch chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của cô, trái tim khẽ rung động... Thật sự đã lâu , kh còn thân mật với cô nữa, sau vụ t.a.i n.ạ.n đó mặc dù cô kh còn tránh mặt , cũng cho phép và tiểu Lục Hồi thân mật, nhưng hai luôn một khoảng cách, ngay cả khi khám t.h.a.i cũng chỉ dám đỡ cánh tay cô, kh dám chạm vào eo, sợ cô phản cảm. Bây giờ trong phòng bệnh, chỉ họ, và con của họ.
Diệp Bạch chút kh nhịn được.
nghiêng tới, hôn lên trán cô, sau đó khi cô còn đang ngẩn ngơ thì hôn lên môi cô...
TRẦN TH TOÀN
Lục U chút kháng cự: "Diệp Bạch!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.