Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình
Chương 3: Luật sư Hoắc vừa giả tạo vừa lạnh lùng
Ôn Mạn sững sờ giây lát.
Cô vội vàng đưa túi gi đang cầm trên tay lên: " đến để trả lại áo khoác cho luật sư Hoắc."
Hoắc Thiệu Đình đưa tay ra nhận l.
giữ vẻ ềm đạm, khẽ gật đầu: "Làm phiền cô ." Vừa dứt lời là bèn quay thẳng về phía thang máy, kh nói thêm một lời nào nữa.
Ôn Mạn vô cùng sốt ruột, vội vàng chạy theo bước chân : "Luật sư Hoắc, muốn cầu xin ..."
Hoắc Thiệu Đình ấn nút thang máy, cửa vừa mở, Ôn Mạn bèn đ.á.n.h liều bước theo vào trong.
Hoắc Thiệu Đình liếc cô một lượt.
chỉnh lại áo sơ mi trước gương, giọng thản nhiên: " sẽ kh nhận vụ án của cô đâu."
Ôn Man bỗng th lạnh sống lưng.
Xem ra, Hoắc Thiệu Đình đã biết được vụ việc của gia đình cô .
Cô khẽ hỏi: "Cổ Trường Kh đã chào hỏi qua với ư?"
Hoắc Thiệu Đình cô qua gương, cười lạnh lùng: " kh thể diện lớn đến thế. Ôn tiểu thư, chỉ là thích c tư phân minh mà thôi."
Ôn Mạn đã hiểu ý : Nếu chỉ muốn chút cảm giác mới lạ thì kh ngại, nhưng liên quan đến c việc thì sẽ từ chối.
Cô phần khó xử.
Hoắc Thiệu Đình hoàn toàn kh miễn cưỡng cô.
Tuy Ôn Mạn hợp với gu thẩm mỹ của , nhưng vẫn chưa đủ để phá lệ. Hơn nữa, đang ban ngày ban mặt như thế, cũng chẳng hứng thú gì cả.
Chỉ là đơn giản nói vài câu, mà thang máy đã dừng lại ở tầng 28.
Thư ký của Hoắc Thiệu Đình đã đứng đợi ở cửa, cô th Ôn Mạn thì hơi ngạc nhiên, nhưng với sự chuyên nghiệp nhiều năm của , cô vẫn giữ thái độ lễ phép và nói: "Luật sư Hoắc, Mã đã tới ."
Hoắc Thiệu Đình ném túi gi cho thư ký, căn dặn: "Mang giặt khô."
Thư ký hiểu ý, lập tức rời trước.
Hoắc Thiệu Đình cúi đầu xem tin n trên ện thoại, vừa tỏ vẻ lơ đãng vừa nói với Ôn Mạn: "Cô tìm luật sư khác ! ...Còn nữa, dây thắt lưng của phụ nữ đừng để lỏng quá!"
Nói xong, bèn bước ra khỏi thang máy.
Ôn Mạn th vừa giả tạo vừa lạnh lùng.
Bị Hoắc Thiệu Đình từ chối, Ôn Mạn tìm đủ mọi cách cũng kh thể gặp được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh-nmis/chuong-3-luat-su-hoac-vua-gia-tao-vua-l-lung.html.]
Ở nhà, dì Nguyễn càng lúc càng sốt ruột, cứ cần nhẫn kh ngớt, khiến Ôn Mạn cảm th áp lực nặng nề, cô hẹn gặp Bạch Vi, bạn học thời đại học của cô.
Bạch Vi vừa tốt nghiệp là đã kết hôn, cô gả là một phú nhị đại ở Thành phố B, giao thiệp rộng rãi.
Ôn Mạn nhờ Bạch Vi nghĩ cách giúp cô.
Hai hẹn gặp ở quán cà phê, Ôn Mạn kể lại toàn bộ vụ việc cho cô biết.
Bạch Vi lớn tiếng mắng Cổ Trường Kh, sau khi hả giận, mắt cô bỗng sáng rực lên: "Đêm đó thật sự suýt chút đã vượt rào với Hoắc Thiệu Đình ư?"
Ôn Mạn đỏ mặt, nhẹ nhàng khu ly cà phê.
Bạch Vi hạ giọng: "Ôn Mạn, cũng được đẩy chứ! Hoắc Thiệu Đình nổi tiếng kén chọn, hiếm khi dính tin đồn tình cảm."
Ôn Mạn cười khổ sở: " cũng đã hết cách , nếu kh cũng kh dám làm phiền ."
Hoắc Thiệu Đình quyền lực lớn trong ngành, nếu Bạch Vi giúp cô, sẽ dễ đắc tội với khác.
Nhưng Bạch Vi cũng nghĩa khí, cô dùng những mối quan hệ của để l được hành trình của Hoắc Thiệu Đình.
Ba giờ chiều thứ Bảy, Hoắc Thiệu Đình hẹn chơi đ.á.n.h golf ở câu lạc bộ.
Ôn Mạn cùng vợ chồng Bạch Vi tới đó, kh ngờ còn gặp cả Cố Trường Kh ở đó.
Ôn Mạn sững lại.
Bạch Vi bực véo chồng một cái, oán trách: " kh tìm hiểu kỹ à, Cố Trường Kh ở đây thì Ôn Mạn thể thoải mái được?"
Chồng Bạch Vi nghiêm túc xin lỗi: "Ôn Mạn, xin lỗi nhé! Cũng trách đã kh hỏi kỹ."
Ôn Mạn vừa định mở miệng thì Hoắc Thiệu Đình đã th họ.
mặc bộ đồ thể thao trắng, dáng cao lớn, gương mặt tuấn tú... nổi bật giữa đám đ, thu hút mọi ánh như ngôi sáng được hâm mộ vây qu.
Giống như khi ở văn phòng luật sư, Hoắc Thiệu Đình giả vờ như kh hề quen biết Ôn Mạn, mà chỉ chào hỏi chồng của Bạch Vi.
Chồng Bạch Vi được để ý thì mừng rỡ, cười nịnh nọt.
Lúc này, Hoắc Thiệu Đình mới tỏ vẻ như vừa để ý tới Ôn Mạn.
Ôn Mạn vốn làn da đẹp, hôm nay lại cố tình ăn mặc trẻ trung, thoải mái.
TRẦN TH TOÀN
Áo thun trắng rộng, cùng với quần ngắn thể thao màu xám nhạt.
Mái tóc uốn dài màu nâu trà được búi kiểu củ tỏi gọn gàng, trong nét tươi trẻ lại phảng phất thêm nét quyến rũ.
Ánh mắt của Hoắc Thiệu Đình lướt qua đôi chân trắng nõn, thon dài của Ôn Mạn, thờ ơ nói: " này chưa gặp bao giờ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.