Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình

Chương 932: Anh ấy lát nữa sẽ đến

Chương trước Chương sau

Hoắc Chấn Đ kh ngừng nhớ nhung.

Ông lặp lặp lại gọi tên Trương Sùng Quang, sau đó mở mắt th Ôn Mạn, liền nắm tay cô lẩm bẩm nói: “Tìm Sùng Quang về! Các con kh tìm, nó sợ là sẽ kh bao giờ trở về nữa, ngoài nhà ra nó còn thể đâu chứ?”

Hoắc Chấn Đ nói xong, lại hôn mê.

Lúc này, Ôn Mạn thì đau buồn đến tột độ.

Hoắc Doãn Tư dựa vào tường, c.ắ.n cắn nắm đấm, An Nhiên biết kh vui nên luôn ở bên cạnh .

Một lát sau Hoắc Doãn Tư l ện thoại ra, gọi một số.

Chính là của Trương Sùng Quang.

Điều bất ngờ là, kh đợi yêu cầu Trương Sùng Quang đã tự mở miệng: “ sẽ đến bệnh viện ngay.”

Hoắc Doãn Tư cũng ngạc nhiên.

Một lúc lâu sau mới đặt ện thoại xuống, nói với Hoắc Thiệu Đình và Ôn Mạn: “ lát nữa sẽ đến.”

Khi Trương Sùng Quang đến, cơ thể Hoắc Chấn Đ xuất hiện bất thường, bác sĩ lại đẩy vào phòng cấp cứu.

Nhưng hiệu quả kh lý tưởng.

Nửa giờ sau, bác sĩ trưởng khoa từ trong ra, tháo khẩu trang xin lỗi Hoắc Thiệu Đình nói: “Ông Hoắc xin lỗi! Chúng đã cố gắng hết sức !… Vẫn còn thời gian, nếu thể thì hãy nói lời tạm biệt.”

Ngón tay Hoắc Thiệu Đình khẽ run.

Ôn Mạn tựa vào vai , đã khóc kh thành tiếng.

TRẦN TH TOÀN

Một lúc lâu sau, Hoắc Thiệu Đình mới kìm nén giọng nói: “Kh ai được khóc, tất cả vào trong nói lời tạm biệt với nội, cố của các con.”

Nhưng giọng nói của chính cũng đang run rẩy.

Khóe mắt trượt xuống những giọt nước mắt nóng hổi.

Tình cha con m chục năm, nói đứt là đứt, thể kh đau lòng?

đầu tiên vào vẫn là và Ôn Mạn, bác sĩ và y tá phòng cấp cứu đều đã rút , chỉ còn lại ống thở và thiết bị cấp cứu vẫn còn đó, phát ra tiếng ện yếu ớt.

Hoắc Chấn Đ đã ở giai đoạn hấp hối.

lẽ là sắp ra , đầu óc sẽ sự tỉnh táo cuối cùng, Hoắc Chấn Đ mở mắt con trai , lẩm bẩm hỏi: “Minh Châu và Lục Khiêm đâu? kh th họ?”

Hoắc Thiệu Đình cúi , ghé tai nói: “Họ đang đến, máy bay đã hạ cánh .”

“Đến là tốt !”

Hoắc Chấn Đ kh ngừng lặp lại câu này, vẫn khao khát được gặp con gái yêu, Minh Châu kh th minh nhưng may mắn là những năm nay sống khá như ý, thằng nhóc Lục Khiêm cuối cùng cũng kh phụ cô.

Hoắc Chấn Đ khẽ nhắm mắt.

Hoắc Thiệu Đình cúi đầu, khóe mắt toàn là nước mắt nóng hổi, tuy muốn nói thêm vài câu nhưng cũng biết Hoắc Chấn Đ kh còn nhiều thời gian… nén đau gọi các con vào, nói lời tạm biệt với Hoắc Chấn Đ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh-nmis/chuong-932--ay-lat-nua-se-den.html.]

“Đừng khóc! Đừng ai khóc.”

“Thiệu Đình… ta sắp gặp mẹ con , hai năm nay ta nhớ bà , nhưng bà luôn kh vào giấc mơ của ta, ta sợ rằng nếu ta muộn bà ở dưới đó sống kh tốt, vậy làm ? Nên ta vẫn nên sớm một chút để ở bên bà .”

“Các con đừng ai đau buồn, ta vẫn ổn mà!”

Mỗi đều mắt đẫm lệ, nhưng kh ai khóc thành tiếng.

Lúc này Minh Châu và Lục Khiêm đã đến.

Lục U là nhỏ tuổi nhất trong nhà, kh nhịn được ôm Hoắc Chấn Đ khóc, Hoắc Chấn Đ khó khăn nâng tay chạm vào tóc cô bé, đứa trẻ này mà giống Minh Châu đến vậy!

Đáng tiếc, kh thể th cô bé l chồng.

“Bố!”

Cổ họng Hoắc Minh Châu như bị nghẹn lại, cô tuy biết sinh tử, nhưng vẫn kh thể chấp nhận được.

Hoắc Chấn Đ qua đời, vậy cô và trai sẽ kh còn cha mẹ nữa.

Hoắc Thiệu Đình đến, nhẹ nhàng ôm vai cô: “Minh Châu, kiên cường lên.”

Minh Châu kh nhịn được ôm khóc nức nở: “!”

Hoắc Chấn Đ đã đến giới hạn cuối cùng, ánh mắt chằm chằm vào Hoắc Tây, muốn nói ều gì đó nhưng một chữ cũng kh thể nói ra… Hoắc Tây biết muốn hỏi về Trương Sùng Quang.

Cô vội vàng quỳ nửa xuống, ghé sát vào, mắt đẫm lệ: “ lát nữa sẽ đến.”

Hoắc Chấn Đ nhắm chặt hai mắt.

Ngay khi mọi nghĩ kh thể qua khỏi, cánh cửa hành lang bệnh viện mở ra, thư ký Tần đẩy xe lăn nh chóng đến, kịp gặp Hoắc Chấn Đ lần cuối trước khi trút hơi thở cuối cùng.

“Ông nội.Trương Sùng Quang nắm l bàn tay lạnh lẽo.

Hoắc Chấn Đ đã kh còn sức để nói, cố gắng mở mắt, vào chân trái của Trương Sùng Quang.

Môi cố gắng mấp máy, muốn phát ra âm th.

Ông muốn nói, vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi đó… trước khi c.h.ế.t luôn cảm th nên nói ra.

Nhưng bây giờ kh thể nói được nữa.

Trương Sùng Quang cũng biết ều đó.

cúi ghé sát tai cụ, nhẹ nhàng nói: “Con sẽ chăm sóc Hoắc Tây và các con cả đời.”

Hai giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt Hoắc Chấn Đ.

Nhưng những nếp nhăn trên mặt , lại từ từ giãn ra…

Ông dường như vẫn luôn chờ đợi, chờ Trương Sùng Quang, chờ câu nói này của .

Chờ hai đứa trẻ gương vỡ lại lành!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...