Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình
Chương 993: Trương Sùng Quang đã trở về, họ thực sự đã ở bên nhau
Dù tối qua họ đã thân mật, nhưng đến tận bây giờ cô mới cảm giác chân thực, đó là Trương Sùng Quang đã trở về, họ thực sự đã ở bên nhau.
Kh biết từ lúc nào, Trương Sùng Quang đã tới, tựa vào cửa.
Áo len cổ lọ màu xám nhạt, được mặc lên tr thật đẹp.
Trên tay cầm một cốc sữa nóng, vừa uống vừa hỏi: "Xem còn cần gì nữa kh? Lát nữa đưa em ra sân bay."
Hoắc Tây đóng vali lại, ôm cổ : "Tổng giám đốc Trương thật chu đáo!"
Trương Sùng Quang đặt cốc ra xa, phản đối: "Tối qua khi chúng ta ở trong xe, em đâu gọi là Tổng giám đốc Trương... cần nhắc lại cho luật sư Hoắc kh?"
Tình trạng mất kiểm soát đó, Hoắc Tây kh muốn nhớ lại chút nào.
TRẦN TH TOÀN
Cô khẽ c.ắ.n cằm một cái: "Về tính sổ với ."
Nói xong cô vệ sinh cá nhân, Trương Sùng Quang quay đầu bóng lưng cô... Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên cô một vầng sáng dịu nhẹ, th lòng mềm nhũn, kh kìm được hỏi: "Khi nào chúng ta đăng ký kết hôn?"
Tay Hoắc Tây đang đ.á.n.h răng, dừng lại một chút: "Đăng ký cái gì?"
"Gi kết hôn chứ!"
"Cái này à... Em th bây giờ cũng tốt mà, sống chung kh hợp pháp nghĩ thôi đã th kích thích ."
Trương Sùng Quang: ...
đến sau lưng cô, khẽ vỗ vào m.ô.n.g cô một cái, "Hư hỏng ! Nói khi nào mới chịu đăng ký kết hôn với , cho một d phận hợp pháp?"
Hoắc Tây đ.á.n.h răng xong, l khăn lau mặt, trong gương.
"D phận quan trọng lắm ?"
Trương Sùng Quang kiên quyết cho rằng quan trọng, Hoắc Tây cười cười, "Theo dữ liệu lớn, hầu hết các cặp đôi chưa đăng ký kết hôn trải nghiệm tình cảm tốt hơn nhiều so với những đã đăng ký, Trương Sùng Quang, em nghĩ chúng ta nên thử xem ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trương Sùng Quang kh muốn thử chút nào.
cho cô một thời hạn: "Đi c tác về, chúng ta sẽ đăng ký kết hôn! Vừa hay qua Tết Dương lịch cục dân chính cũng làm việc, Hoắc Tây, thật kh nên để em c tác."
Cô kiễng chân hôn một cái, chọc thủng : "Kỳ nghỉ ở nhà, chỉ sẽ thỏa mãn ham muốn vô tận của Tổng giám đốc Trương, c tác vẫn tốt hơn."
" sẽ kiềm chế."
Hoắc Tây cười khẽ: "Vậy cảm ơn Tổng giám đốc Trương."
Cô vẫn c tác, dứt khoát, dường như chuyện tối qua kh ảnh hưởng gì đến cô.
Điều này khiến Trương Sùng Quang hơi thất vọng, lo được lo mất.
Chẳng lẽ Hoắc Tây thực sự kh chút cảm giác nào?
Tết Dương lịch, Hoắc Tây kh ở nhà, Trương Sùng Quang một chăm sóc ba đứa trẻ.
Dù hơi vất vả, nhưng lại vô cùng viên mãn.
nhớ Hoắc Tây, nhớ hơn bao giờ hết, kh là nhớ chuyện thể xác, mà là nóng lòng muốn sống chung với cô, nhưng cô thì hay , họ vừa hòa giải cô đã c tác.
Ban đêm, trước khi ngủ, Trương Sùng Quang gọi ện cho Hoắc Tây.
Kh ai nghe máy.
nghĩ cô vẫn đang làm việc, nên kh gọi nữa, tắt đèn nằm trên giường... nhưng kh ngủ được, sau đó trằn trọc mãi mới ngủ được nhưng lại mơ một giấc mơ.
mơ th vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi đó.
Trong mơ kh thể cứu được Hoắc Tây, một đứng ngoài xe, còn Hoắc Tây vĩnh viễn ở lại trong xe.
"Hoắc Tây!"
Trương Sùng Quang giật tỉnh giấc từ trong mơ, lưng ướt đẫm mồ hôi... Khi hoàn hồn lập tức l ện thoại gọi cho Hoắc Tây, ện thoại đổ chu nhưng vẫn kh ai nghe máy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.