Hoán Đổi Linh Hồn
Chương 25: Đêm hoan ái
Thích làm gì thì làm ư. ta đang ở trong thể xác của cô, nếu ta phạm tội, chẳng cô sẽ chịu nỗi oan kh bao giờ rửa sạch được hay .
Kh để Trần Ngọc Linh kịp khỏi, Hoàng Hải Vân chạy ra phía cửa, chốt cửa lại bảo:
- Kh được . Chúng ta cần nói chuyện.
Sau 1 thoáng ngạc nhiên, Trần Ngọc Linh tự gạt bỏ chiếc váy xuống khỏi thân, chậm rãi tiến lại gần cô nói:
- hiểu ý chị . Chị muốn chúng ta “nói chuyện” kh?
Nói xong, liền đưa tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi trên Hoàng Hải Vân. Hoàng Hải Vân khóc còn kh ra nước mắt, vội vàng gạt tay Trần Ngọc Linh ra và né sang chỗ khác.
- Đồ biến thái. Chúng ta cần nói chuyện đàng hoàng.
Trần Ngọc Linh th vậy, liền kiên nhẫn ngồi xuống ghế:
- Được nói .
Hoàng Hải Vân ngồi trên giường bệnh, chậm rãi nói:
- cũng kh muốn ở trong thể xác của , bất tiện. Chúng ta cần tìm cách để hoán đổi về như cũ.
Trần Ngọc Linh gật đầu:
- Cũng được.
Hoàng Hải Vân nói tiếp:
- Nhưng trước khi về được như cũ, muốn cam kết với vài việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoan-doi-linh-hon/chuong-25-dem-hoan-ai.html.]
Trần Ngọc Linh mỉm cười:
- Muốn cam kết kh g.i.ế.c đúng kh?
Kh ngờ Trần Ngọc Linh lại hiểu lòng khác đến vậy. Hoàng Hải Vân gật đầu như bổ củi:
- Đúng .
Trần Ngọc Linh giơ bàn tay lên phía trước ngắm nghía. Đúng là 1 bàn tay bội phần đẹp đẽ, bàn tay này mà nhuốm m.á.u thì cũng đáng tiếc. Trần Ngọc Linh cười bảo:
- Nhưng mà, đổi lại cũng được lợi ích nào đó chứ.
Nghe được câu này Hoàng Hải Vân cảm th bất an kh ít. ta muốn cô cho lại ta lợi ích gì?
Dòng suy nghĩ chưa dứt thì ta tiến lại giường, ôm chằm l cô nói:
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
- Dễ thôi. Kh bắt chị làm gì. Chỉ cần nằm xuống hưởng thụ là được. sẽ làm hết.
Hoàng Hải Vân định né, nhưng nghĩ kỹ lại thì, thà làm với ta còn hơn là để ta mang thân xác của cô làm với 1 tên lưu m giẻ rách nào đó. Bây giờ, 2 đang ở thể xác đối phương, chuyện đụng chạm và ngắm thể xác đối phương cũng kh thể tránh khỏi. Chỉ còn thiếu chuyện đó là chưa làm. Chiều ta, chỉ cần ta cam kết kh g.i.ế.c là được .
ta xé áo cô ra vứt xuống đất, bắt đầu. Hoàng Hải Vân kh quên mặc cả:
- Hứa với . Kh được mang thân thể làm việc này với khác.
Ánh mắt ta hoàn toàn thay đổi, trở nên mơ màng hơn, hơi thở cũng gấp gáp hơn, tiếng nói thốt ra đứng quãng:
- Dĩ… nhiên… .
Nói xong, liền ngồi trên cô và tiếp tục. Trong phút chốc, cả 2 đều kh chịu được mà rên lên từng hồi, mồ hôi túa ra như tắm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.