Hoán Đổi Linh Hồn
Chương 55: Không thay đổi quyết định
Hôm , Hoàng Hải Vân ghé nhà thuốc mua l vài hộp BCS. Bây giờ thì cô kh ý chống lại nữa , ở gần 1 con hồ ly tinh, kiểu gì nó cũng cách làm cho cô kh nhịn được. Chi bằng mua thứ này về ngừa thai. Trần Ngọc Linh th cô mua tận m hộp thì vẻ kh vui liền bảo:
- Chị mua thứ này làm gì?
Hoàng Hải Vân ềm nhiên trả lời:
- Là lớn, chúng ta nên làm mọi chuyện an toàn và trách nhiệm.
Trần Ngọc Linh liền căn vặn lại:
- với chị cũng chưa từng làm chuyện đó với ai khác, gì mà kh an toàn đâu. Còn chị sợ còn trẻ quá kh lo cho chị được thì chị yên tâm , cũng kh 1 ấm vô dụng.
Trần Ngọc Linh cảm th khó chịu vì đã cố gắng vẫn kh thay đổi được quyết định của Hoàng Hải Vân. Cô luôn chọn đường lui cho . Nhất định kh muốn dính thai với . Chẳng lẽ chỉ vì thân phận khác biệt mà cố gắng thế nào cũng kh đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoan-doi-linh-hon/chuong-55-khong-thay-doi-quyet-dinh.html.]
Nhưng mà, cô cách của cô , thì cũng nghĩ cách lừa lại thôi. Mặc dù luôn tôn trọng cô . ều, cũng kh muốn để cô .
Ra khỏi hiệu thuốc, Hoàng Hải Vân cũng ghé hàng tạp hóa mua 1 tấm thảm để thiền. Chuyện của thì tự giải quyết thôi.
Buổi tối hôm , chẳng cần để Trần Ngọc Linh dẫn dụ, Hoàng Hải Vân chủ động ân ái luôn. Trần Ngọc Linh th vậy, lại tưởng đã đạt thêm 1 bước tiến , liền ôm l cô thì thầm:
- Khi nào về được thể xác cũ, chị ở lại đây được kh? kh muốn ngủ với Thế nữa, muốn ngủ với chị.
Lúc này Hoàng Hải Vân mới nhớ lại ều kiện mà cha thằng nhóc đưa ra là, trước khi kết hôn thì 2 em ngủ chung. Kh lẽ, nó đang cầu hôn cô ?
Thỉnh thoảng cô cũng bị những lời nói của nó làm cho lung lay ý chí. ều, cô cũng là 1 tự lập, tự do, kh dễ gì trao toàn bộ tương lai của vào khác chỉ vì 1 vài câu nói.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Tối hôm , sau khi Trần Ngọc Linh ngủ , Hoàng Hải Vân liền khoác áo khoác mỏng, cầm thảm tập ra bãi tha ma lớn nhất thành phố. Do năng lượng của cô là năng lượng âm, cô chỉ thể đến những nơi âm khí tích tụ để thiền. Cô làm việc ở nhà xác đã quen, nhưng khi ra bãi tha ma, cô lại th rợn tóc gáy. Ở nhà xác còn đồng nghiệp, m bức tường kiên cố, cộng thêm ánh ện sáng choang, với toàn làm việc vào ban ngày. Ra bãi tha ma chẳng lại chẳng ện. Thật sự, cô cũng kh biết thể chịu nổi kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.