Hoàng Lang Của Ta Lại Là Bạo Quân
Chương 6
6.
lo cho .
lo cho cái !
Bùi Yến gi ết thuần thục như , ngày phát hiện như dế, chắc cũng tay nâng kiếm hạ thôi.
thật sự quá khinh suất !
Bạo quân chung quy vẫn bạo quân thôi.
Bồ câu cứ bay bay trong hoàng cung suốt thế , sớm muộn gì cũng lộ.
nghĩ cách cắt đứt liên lạc với Bùi Yến mới ...
Trong đêm, khi nhận thư Bùi Yến, cầm bức thư bên giường lâu.
Mãi đến khi trời sắp tảng sáng, mới hít một thật sâu, cầm bút thư hồi âm:
"Hoàng lang quân bình an, trưởng Trăn Trăn. Trăn Trăn mấy ngày nhiễm phong hàn, mãi thấy thuyên giảm.
Hôm qua sức khỏe đột nhiên chuyển , tinh thần phấn chấn, cả nhà đều vui mừng, ngỡ rằng chẳng bao lâu nữa sẽ khỏi hẳn.
Nào ngờ , đó hồi quang phản chiếu!
... Trăn Trăn thanh thản, điều duy nhất nàng yên lòng chính Hoàng lang quân.
Nàng nhờ mặt thư cho lang quân, Trăn Trăn kiếp duyên làm phu thê với Hoàng lang quân, chỉ mong lang quân một đời bình an, hẹn gặp ở kiếp !"
Hạ bút.
sụt sịt mũi, lau nước mắt, cảm thấy cũng khiếu kịch bản đấy chứ.
...
Sáng sớm hôm , cả điện Càn Thanh bao trùm trong bầu khí u ám.
đến cửa điện Đức Thịnh công công chặn .
"Hôm nay Bệ hạ tâm trạng , cô cần lau dọn ."
ngẩn : "Bệ hạ làm ạ?"
dứt lời, cửa điện phía đẩy mạnh .
Bùi Yến đầy sát khí bước ngoài, Đức Thịnh giật đuổi theo: "Bệ hạ! Bệ hạ ạ?"
"Trẫm tin nàng cứ thế mà ch ết ! Trẫm tìm nàng ! Trẫm tận mắt thấy nàng !"
Lòng thắt , theo bản năng cũng nhấc chân theo.
Bùi Yến lồng chim, lệnh: "Thả hết bồ câu ."
Đức Thịnh thở dài: " đây Bệ hạ điều tra phận Trăn Trăn tiểu thư vì tôn trọng nàng , xây dựng một mối quan hệ bình đẳng, giờ ..."
"Bởi vì trẫm tin nàng rời bỏ trẫm như ..."
hình, phía lặng lẽ Bùi Yến.
Giọng khàn đặc, sống lưng thẳng tắp, đôi bàn tay chắp lưng siết chặt đến mức móng tay đâm sâu da thịt.
cái bộ dạng đó, bỗng thấy dâng lên một chút đành lòng.
Đức Thịnh khuyên , im lặng một lát vẫy tay.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vị tiểu thái giám bên cạnh tiến lên, lượt mở lồng chim .
Hơn mười con bồ câu vỗ cánh bay lên trung.
Chúng lượn vài vòng quanh những bức tường đỏ ngói vàng cung điện, đồng loạt bay về phía xa.
Bùi Yến ngước , dặn dò: " theo, xem chúng bay đến nhà ai?"
xong, rũ mắt, định về tẩm điện chờ tin.
mới vài bước tiếng Đức Thịnh kêu lên: "Bệ hạ!"
Bùi Yến khựng .
Đức Thịnh: "Bệ hạ kìa! Đám bồ câu bay về !"
Y như lúc bay , đám bồ câu bay về một cách trật tự.
Chúng dừng lồng chim, nhảy nhót, cọ quậy, trông vẻ bồn chồn.
chúng bay về vì đang ở ngay đây, trong mắt khác thì cảnh tượng ...
"Bệ hạ! Trăn Trăn tiểu thư chắc thật ..."
Giọng the thé Đức Thịnh mang theo tiếng : "Ngài xem, ngay cả bồ câu cũng tìm thấy nàng , tự bay về ..."
"Bệ hạ nén bi thương ạ!"
Bùi Yến nhốt trong tẩm điện uống rượu suốt một ngày, cho ai hầu hạ.
và Đức Thịnh ngoài điện, đầy lo lắng.
tiểu thái giám bạo gan tiến gần, khẽ hỏi Đức Thịnh: "Nghĩa phụ, nhi tử vô tình lỏm một câu, thật sự hiếu kỳ vô cùng."
"Vị Trăn Trăn tiểu thư đó rốt cuộc ai ạ?"
Đức Thịnh thở dài, chậm rãi lắc đầu.
"Trăn Trăn tiểu thư đó , chính liều thuốc cứu mạng Bệ hạ đấy."
Bạn thể thích: Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
sững sờ, ngước mắt sang: "Công công, lời ý gì?"
Đức Thịnh công công dắt chúng sang một bên, hạ thấp giọng như sợ làm phiền đến bậc đế vương:
"Nên bắt đầu từ đây? Bệ hạ... sinh trong lãnh cung.
Mẫu Ngài cung nữ cục Y, Tiên đế sủng hạnh một cơn say, sinh Bệ hạ.
Tiên đế chê bà phận thấp hèn, đến cái danh phận cũng chẳng thèm ban cho, chỉ tùy tiện ném điện phụ trong lãnh cung."
"Bệ hạ hồi nhỏ đến miếng cơm nóng cũng khó mà .
Những hoàng tử công chúa đang lúc đắc thế thường đem Ngài làm trò tiêu khiển, mùa đông đẩy Ngài xuống hồ băng, mùa hè bắt Ngài quỳ nắng gắt..."
Mắt Đức Thịnh đỏ lên: "Mẫu Ngài tính tình nhu nhược, bảo vệ Ngài, chỉ ôm con mà .
Năm Bệ hạ mười tuổi, mẫu Ngài nhiễm phong hàn qua đời.
Tiên đế nhiều con, chẳng thèm để ý đến đứa con rẻ rúng .
Bệ hạ cứ thế sống cô độc trong lãnh cung đến năm mười lăm tuổi, cho đến khi mấy vị hoàng tử xuất sắc nhất tranh giành ngôi báu kẻ ch ết tàn, còn thì quá nhỏ hoặc quá tầm thường.
Đám đại thần cần một con rối ngoan ngoãn, lúc đó mới "thỉnh" Bệ hạ từ lãnh cung , đẩy lên ngai vàng."
Đức Thịnh khổ: " cái ghế rồng dễ ?
Đám lão thần do Tiết tướng đầu nắm giữ triều chính, Bệ hạ gì làm gì đều sắc mặt bọn họ.
Trong lòng Ngài đắng chát lắm, Ngài uống say hỏi ... Ngài : "Đức Thịnh, trẫm thật sự nên làm một bạo quân ? Gi ết vài , thấy chút máu, lẽ bọn họ mới sợ trẫm, mới coi trẫm gì chăng?""
Chưa có bình luận nào cho chương này.