Hoàng Tử Phi Chỉ Nói 2 Lần Thôi
Chương 9:
9.
Quách Vân Tri run rẩy bò tới bên giường, kéo vạt chăn của Thái tử phi, lại níu l tay áo của Hoàng hậu nương nương:
“Thưa cô mẫu… thưa đường tỷ… kh biết, kh hề biết đường tỷ thai… chỉ là… chỉ là muốn xem thử… xem thử chuỗi Phật châu này thật linh nghiệm như lời đồn kh…”
Thái tử phi mặt kh còn giọt máu, nhắm mắt lại, nước mắt lã chã rơi xuống:
“Bao năm nay ta kh động tĩnh, lần này cũng chỉ cho là nguyệt sự kh đều. Nào ngờ lại là thai, càng kh ngờ… thì ra trong nhà chẳng ai mong ta được như ý.”
Hoàng hậu nương nương giận dữ đến cực ểm, một cước đá thẳng vào n.g.ự.c Quách Vân Tri:
“Ngu xuẩn! Năm xưa lẽ ra bổn cung nên cạo đầu, đuổi ngươi vào chùa gõ mõ tụng kinh, còn hơn để ngươi ở đây khu nước làm loạn!”
Cơn thịnh nộ của Hoàng hậu cũng lý.
Thái tử từ nhỏ mất mẹ, do Hoàng hậu nuôi nấng, tình mẫu tử sâu nặng. Dù Thái tử tin chuyện này kh liên quan tới mẫu hậu, thì cũng khó đảm bảo Hoàng thượng kh sinh nghi, cho là Trung cung đứng sau giở trò.
Huống chi Quách Vân Tri là thất của Lục hoàng tử, việc này, Lục hoàng tử tất nhiên kh thể thoát liên quan.
Xưa nay Thái tử vẫn khoan dung với Lục hoàng tử, nhưng nếu biết âm mưu hại c.h.ế.t cốt nhục của , e rằng khoan dung đến đâu cũng sẽ giới hạn.
Ngư đắc lợi giữa lúc cò trai tr đấu. Ta quay sang Thành vương phi, nàng ta rũ mắt, bộ dáng đầy lo lắng u sầu.
“Thỉnh mẫu hậu thứ tội.” Ta quỳ xuống, ngượng ngùng nói, “Con tràng Phật châu kia mà đỏ mắt, bèn lén trộm lúc Vân Tri kh để ý. Chuỗi mà đang đeo là giả, mặt trong chuỗi còn khắc năm chữ ‘ha ha ha ha ha’.”
Thành vương phi lập tức ngẩng đầu ta, trong mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc chưa kịp che giấu.
Quách Vân Tri vội vàng lật tràng hạt lên xem, vừa th quả thật năm chữ, thì mừng rỡ phát khóc: “Ha ha ha, thật sự chữ ‘ha ha ha ha ha’!”
Nàng ta đưa cho Hoàng hậu nương nương xem, lại đưa cho Thái tử phi xem.
Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt ta bỗng trở nên đặc biệt ôn hòa trìu mến.
Song vẻ mặt vẫn còn lạnh lẽo: “Phật châu là giả, nhưng lòng hại lại là thật.”
Quách Vân Tri kh còn cười nổi nữa.
“Đã kh do Phật châu xung khắc,” Thái tử phi giọng nghẹn ngào, “vậy vì thai nhi trong bụng ta lại kh giữ được?”
“Thành vương phi!” Hoàng hậu nương nương đột nhiên ểm d, “Hay là để ngươi nói thử xem, vì Thái tử phi lại mất con?”
Giữa bao ánh soi mói, trán Thành vương phi đã rịn đầy mồ hôi, gắng gượng làm ra vẻ ngơ ngác:
“Thần kh rõ. Chỉ là nghĩ rằng Thái tử phi nhiều lần sảy thai, e là duyên phận chưa đến mà thôi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoang-tu-phi-chi-noi-2-lan-thoi/chuong-9.html.]
Ai n đều biết Thành vương phi mượn chuyện tặng Phật châu cầu tự để hãm hại Lục hoàng tử, mưu toan ly gián tình đệ giữa Thái tử và Lục hoàng tử.
Nhưng xét cho cùng, nàng ta chỉ là đưa một chuỗi Phật châu, còn là Quách Vân Tri chủ động đến xin.
Nàng ta thoạt như bình yên vô sự.
Thế nhưng vị Thành vương luôn tỏ vẻ đắm nơi thiền lý, rốt cuộc cũng để lộ chân tướng tr đoạt ngôi vị.
Thọ yến của Quách lão phu nhân kết thúc trong vội vàng.
Hoàng hậu nương nương đích thân tiễn Thái tử phi về Đ cung, lệnh cho ta theo giá hầu hạ.
“Th Ba à,” nói, “hồi cung thì đem cái tràng hạt vớ vẩn kia giao cho Thái tử phi xử lý .”
Ta vâng lời.
Nhịn lại nhịn, ta vẫn kh nhịn được mà nói: “Một cái chuỗi hạt rách, l đâu ra linh khí, lại còn xung khắc? Ai biết Thành vương phi th Thái tử phi sảy thai nên mới bịa ra kh?”
Hoàng hậu nương nương mỉm cười, ánh mắt đầy trìu mến. Thái tử phi tr vẻ kh còn quá đau buồn, khẽ thở dài:
“ một câu Thành vương phi nói kh sai, ta và hài tử, thực sự là vô duyên.
Kh riêng gì ta, bao năm nay, Đ cung đâu kh nữ nhân nào mang thai. Nhưng mỗi khi phát hiện hỉ mạch, việc ăn uống, sinh hoạt, mặc dùng đều cực kỳ cẩn trọng, thậm chí nằm liệt suốt tháng để dưỡng thai, chịu hết mọi khổ cực. Vậy mà cuối cùng, Đ cung vẫn chẳng l một đứa trẻ chào đời.”
Lần này, thai nhi lại kh giữ được, kỳ thực cũng nằm trong dự liệu của Thái tử phi.
Nàng đã kh còn dám hy vọng. Chỉ đành chấp nhận ánh ngờ vực cho rằng “đa nghi hay ghen”, lặng lẽ giữ l bí mật nơi Đ cung này.
“Hay là…” ta dò hỏi, “Thái tử ện hạ từng mời thái y xem qua chưa?”
Thái tử phi bật cười: “Nếu Đ cung kh ai hoài thai, thì mới là lỗi của ện hạ. Nay thai đã kết mà kh giữ nổi, thì liên quan gì tới ?”
“Ta từng nghe một lão lang trung nói,” ta khẽ khàng, “nếu nguyên dương của nam tử kh đủ chất lượng, thì tuy thể khiến nữ nhân mang thai, nhưng mười phần thì tám chín phần sẽ sảy thai.”
Thái tử phi lập tức ngồi thẳng dậy, cùng Hoàng hậu nương nương đưa mắt nhau, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng.
Ta hỏi tiếp: “Trong cục diện mà Thành vương phi bày ra, bước Thái tử phi sảy thai là kh thể thiếu. Nhưng nàng ta làm biết Thái tử phi chắc c sẽ sảy thai?”
Thái tử phi run lên vì xúc động, nước mắt nước mũi lẫn nụ cười, vừa phẫn uất vừa hả hê, như vui mừng lại như căm giận:
“Là nàng… là … là bọn họ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.