Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Học Bá Nhà Xã Hội Đen

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bố từng dân chị tiếng, cũng kiểu chị đại nổi loạn khỏi bàn. Hai gần như chẳng mấy khi để ý tới , mãi đến năm học lớp Sáu mới chợt nhận gì đó .

“Bà cái gì cơ?”

Bố , Tô Mãnh, đập “rầm” cánh tay xăm rồng xanh xuống bàn.

“Con bé học đủ cả tháng á?”

“Đủ.”

, Liễu Yến, ngậm thuốc lá, cầm bảng điểm nửa ngày trời. Xem mặt hiểu, bà lật sang mặt ngắm tiếp.

“…Cái kiểu gì ?”

chỉ dãy bên .

“Ngữ văn 98, Toán 100, Tiếng 99.”

Hai đồng loạt im lặng.

Bố dụi tắt điếu thuốc, châm thêm một điếu khác.

giơ bảng điểm lên ánh đèn săm soi như đang kiểm tra tiền giả.

“Ông Tô …”

khi nào bệnh viện hồi xưa bế nhầm con ?”

Bố suy nghĩ vài giây lắc đầu.

.”

“Cái tính lì giống bà y như đúc.”

lập tức lườm ông.

lì? Ông mới lì . Hồi đó năm mươi bảy đứa ở trường Ba chặn đánh ông, ông nhất quyết lao đánh từng đứa một, chết cũng chịu chạy.”

“Cái đó gọi lì, gọi khí phách.”

Hai đấu võ mồm thêm vài câu sang .

Bố xổm xuống mặt, ngang tầm mắt . Gương mặt nghiêm túc như sắp ký hợp đồng lớn.

“Niệm Niệm, thật với bố.”

.”

“Ở trường ai bắt nạt con ?”

.”

ai thu tiền bảo kê con ?”

.”

con trốn học?”

suy nghĩ nghiêm túc, đưa một đáp án mà trong mắt họ chẳng khác nào chuyện viễn tưởng.

“Vì con thích học.”

khí im lặng ba giây.

Bố dậy, ban công xa xăm. Bóng lưng mang theo cảm giác bi thương khó tả.

bước tới vỗ vai ông.

“Ông Tô, nghĩ thoáng chút .”

“Con gái …” Giọng bố khàn khàn. “Nó thích học.”

“Liễu Yến… chúng dạy con cách ?”

Đó đầu tiên trong đời thấy hai nghiêm túc suy ngẫm về vấn đề giáo dục con cái.

Chỉ hướng suy ngẫm… lệch so với phụ bình thường.

Ngày hôm , bố dẫn tới tiệm xăm.

“Nào con gái, chọn .”

Ông chỉ kín một bức tường hình xăm, giọng dịu dàng như đang bảo chọn vị kem.

“Con xăm.”

“Tại ?”

“Vì con mới mười hai tuổi.”

“Bố mười hai tuổi xăm .”

Ông kéo tay áo lên, để lộ con mãng xà méo cánh tay .

“Con xem, tới giờ vẫn ngầu chán.”

thợ xăm bên cạnh chen miệng.

Mãnh, thật nha, con rắn đó hồi xưa xăm lệch đấy.”

“Câm miệng.”

vẫn kiên quyết từ chối.

Bố tổn thương sâu sắc.

đường về, ông gọi điện cho .

“Liễu Yến, thất bại . Con bé chịu xăm.”

Đầu dây bên , chửi một câu:

“Đồ vô dụng.”

Ngày thứ ba, đích trận.

Bà dẫn tới tiệm bida.

“Nào, dạy con đánh bida.”

“Con còn bài tập.”

“Bài tập quan trọng bida quan trọng?”

“Bài tập.”

Biểu cảm nứt toác ngay tại chỗ.

xổm xuống, hai tay ôm mặt , ánh mắt chân thành tới mức đáng sợ.

“Niệm Niệm, thật trường học tẩy não con ?”

.”

con ngoan dữ ?”

“Vì nhất học bổng.”

khựng .

“…Bao nhiêu?”

“Một học kỳ ba nghìn.”

buông tay, thẳng dậy, im lặng suy nghĩ lâu.

Cuối cùng bà gật đầu đầy nghiêm túc.

con cứ tiếp tục nhất .”

Đó đầu tiên trong đời dùng thực lực thuyết phục .

Tiền, quả nhiên vẫn ngôn ngữ chung duy nhất cái nhà .

Từ đó về , bố tuy từ bỏ kế hoạch biến thành thiếu nữ bất lương, vẫn dùng cách riêng họ để quan tâm con gái.

Ví dụ như ngày đầu tiên lên cấp Hai.

Phụ nhà đưa con tới cổng trường thì dặn dò chăm học, ngày ngày tiến bộ.

Còn bố cưỡi chiếc mô tô độ rú vang cả con phố, thắng “két” ngay cổng trường nghiêm túc căn dặn:

“Ai dám bắt nạt con thì gọi cho bố.”

cần .”

cần?”

“Đánh đưa đồn sẽ ghi , ảnh hưởng tới suất tuyển thẳng.”

Bố im lặng.

Ông phát hiện hiểu nổi con gái nữa .

Các phụ xung quanh đồng loạt sang .

Một đàn ông mặc vest còn kéo con trai lùi hai bước, hạ giọng:

“Tránh xa đó một chút.”

giả vờ thấy.

, loại ánh mắt sẽ còn bám theo lâu.

Bố .

cũng .

Ở thành phố , cái tên Tô Mãnh và Liễu Yến chính “tội nguyên thủy” duy nhất .

lớp, chọn chỗ đầu tiên cạnh cửa sổ.

ai cạnh .

đáng sợ.

Mà vì tin đồn lan nhanh quá.

? Con bé mới chuyển tới , bố nó Tô Mãnh.”

“Cái ông xăm từng lăn lộn ở khu Tây Thành đó hả?”

cái từng bắt vì đánh .”

Mấy lời xì xào vo ve quanh như ruồi muỗi.

mở sách giáo khoa, bắt đầu học bài đầu tiên.

Chủ nhiệm lớp họ Lưu, hơn bốn mươi tuổi, đeo kính. bước lớp quét mắt một vòng, ánh dừng nửa giây lập tức dời , gì cả.

chỉ nửa giây đó thôi cũng đủ .

Tan học, lớp trưởng Tiền Tư Nhã tới.

bàn , mỉm lịch sự, ác ý, giữa từng câu từng chữ đều giữ một cách chuẩn mực.

“Chào , Tô Niệm ?”

“Ừ.”

hiểu thì thể hỏi , lớp trưởng.”

“Cảm ơn.”

.

Một bạn nữ bên cạnh lập tức ghé sát nhỏ:

“Bố Tiền Tư Nhã làm ở Sở Giáo dục đấy, nên tránh xa một chút.”

“Tại ?”

“Danh tiếng bố ?”

.” lật sang trang sách khác. “ chuyện đó liên quan tới học tập.”

Bạn nữ như một trời cao đất dày.

Một tháng , kết quả thi tháng đầu tiên công bố.

Bảng xếp hạng dán kín ngoài hành lang.

Hạng nhất: Tô Niệm.

Cả lớp yên lặng.

Tiền Tư Nhã bảng điểm lâu, đó .

Lúc đang gục xuống bàn ngủ bù.

Tối qua đám em bố tới nhà đánh bài, ồn tới ba giờ sáng.

Đề mô phỏng làm xong bệ bếp trong nhà bếp.

Thầy Lưu gọi lên văn phòng.

Thầy đóng cửa , xuống, bảng điểm .

“Tô Niệm, thành tích em .”

“Cảm ơn thầy.”

thầy nhắc em, cấp Hai giống tiểu học.”

“Em .”

“Gia đình em…” Thầy ngập ngừng một chút. “ thể cho em môi trường học tập ?”

nhẹ.

ạ.”

Rõ ràng thầy tin.

cuối cùng thầy cũng thêm gì nữa, chỉ khoát tay cho ngoài.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...