Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hơi Ấm Của Nhau

Chương 5:

Chương trước Chương sau

Lời nói đã th toán xong nghĩa là kh cần bận tâm đến ân tình trong quá khứ nữa, kh cần chăm sóc mãi.

Những chuyện đã qua, đều như khói sương tan biến.

Bỏ qua hết.

muốn rời khỏi Hoắc gia.”

Hoắc Cẩn Niên hoảng hốt trong giây lát, kéo ra một nụ cười gượng gạo.

“Em đang nói linh tinh gì thế, Nhĩ Nhĩ.”

“Kh , em làm đây? Ai thể chăm sóc cho em?”

muốn tr cãi.

thể tự chăm sóc bản thân .

Hoắc Cẩn Niên dường như thấu suy nghĩ của , gọt cho một quả táo.

“Đừng đùa nữa, Nhĩ Nhĩ, em thậm chí kh thể tự xa một .”

Hoắc Cẩn Niên khẳng định chắc nịch, “Xa , em sống nổi.”

tự tin đến mức đó.

Tự tin đến mức, kh coi trọng lời chia tay của .

im lặng.

Những ngày dưỡng bệnh nhàm chán, nhàm chán đến mức đếm lá cây ngoài cửa sổ để g.i.ế.c thời gian.

Vừa đếm, vừa suy nghĩ.

Rời khỏi Hoắc gia, thể đâu.

Chưa kịp nghĩ xong, giường bên cạnh đã chuyển đến một Tiểu ca ca.

Tiểu ca ca làn da trắng bệch.

Là kiểu trắng kh khỏe mạnh, th cứ chằm chằm .

nheo mắt, trưng ra vẻ mặt hung dữ.

gì?”

sợ hãi rụt vào trong chăn.

---

Hoắc Cẩn Niên liên tục m ngày kh đến thăm .

Nghe Hoắc Độ nói, bố ta gần đây cùng dì Mạc Lị thực hiện một nhiệm vụ chung.

nhóc kiêu ngạo đứng cạnh .

Hếch mũi lên trời, “Này, phụ nữ ngốc, mày cũng th đúng kh, bố thích dì Mạc Lị.”

“Mày đừng chen ngang giữa họ nữa.”

“Tao sắp mẹ mới , nếu mày dám phá hoại họ, tao sẽ kh tha cho mày đâu.”

Hoắc Độ giơ nắm đ.ấ.m lên, ra vẻ đe dọa.

th hơi bất lực.

Rõ ràng là Hoắc Cẩn Niên kh chịu hủy hôn ước.

mới kh muốn phá hoại họ.

Hoắc Độ th kh nói gì, tưởng vẫn còn mơ tưởng hão huyền, lại muốn nói thêm gì đó để đe dọa .

Thế nhưng, bé bị cái gối từ giường bên cạnh bay tới đập vào sau gáy.

Đôi mắt đẹp của Tiểu ca ca bên cạnh nhíu lại, vẻ mặt kh vui.

“Thằng nhóc, mày ồn ào quá.”

“Cút ra ngoài.”

Tiểu ca ca nói ngắn gọn, Hoắc Độ bị vẻ khó dây vào của dọa sợ.

Chạy biến mất nh như cắt.

Đợi , phòng bệnh lại yên tĩnh trở lại.

Tiểu ca ca mới sang , vẻ mặt như thể đang thất vọng vì kém cỏi.

“Vô tích sự, lại bị một đứa nhóc con bắt nạt.”

xoắn xuýt ngón tay.

Cứ cảm th trong nóng ngoài lạnh.

Ví dụ như vừa , hình như là... đang bênh vực ?

nh chóng thân thiết với Tiểu ca ca giường bên.

Nhưng bận.

Bận đến mức đã nhập viện mà mỗi ngày vẫn vẽ bản thiết kế, viết những thứ kh thể hiểu được.

lần, hỏi , những chữ nguệch ngoạc trên gi nháp kia là gì?

gõ vào đầu , nói: “Đồ ngốc! Đó là chữ cái tiếng .”

kh biết chữ cái tiếng là gì, còn chưa nhận ra hết chữ Hán nữa cơ.

Tiểu ca ca miệng thì chê ngốc, nhưng vẫn ngồi sát bên cạnh , giảng giải từng chút một cho nghe.

nói, những chữ cái tiếng đó, tương đương với chữ Hán ở một quốc gia khác.

từng du học ở đó.

viết c thức tính toán.

lại hỏi, những c thức tính toán viết tác dụng gì.

Tiểu ca ca im lặng lâu, mới khẽ nói: “ thể chế tạo hỏa tiễn, đại bác.”

thể... khiến dân đất nước chúng ta, kh còn bị kẻ khác bắt nạt nữa.”

kinh ngạc há hốc mồm.

Kh cần nói thêm cũng biết, Tiểu ca ca này, nhất định, là một nhân vật phi thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoi-am-cua-nhau/chuong-5.html.]

Bởi vì cha mẹ đã khuất của , cũng làm c việc tương tự như .

mãi mãi nhớ, khi còn nhỏ, vài chú bộ đội đến nhà .

Họ nói, cha mẹ đang làm một c việc dù thầm lặng nhưng vĩ đại. Vì liên quan đến quy tắc bảo mật, họ kh thể nói cho biết.

Sau đó, họ giao lại di vật của cha mẹ .

Sau này nghe từ Hoắc gia, họ qua đời vì nhiễm phóng xạ hạt nhân nghiêm trọng.

kéo tay áo Tiểu ca ca, lo lắng đến mức sắp nói lắp.

Cảnh báo , “Nguy... nguy hiểm.”

Làm c việc này, nguy hiểm.

thể mất mạng.

Tiểu ca ca chẳng hề bận tâm, thản nhiên ngả ra sau.

Ánh trăng chiếu lên .

Tĩnh lặng như nước.

cũng chẳng cần biết hiểu hay kh, cười khẽ nói: “Vì đất nước, dẫu c.h.ế.t vạn lần cũng kh hối tiếc.”

khó khăn lặp lại theo .

“Dẫu... dẫu c.h.ế.t vạn lần...”

Tiểu ca ca nhéo má , kiên nhẫn giải thích:

“Đồ ngốc nhỏ. Nói đơn giản, là vì Tổ quốc, cam tâm tình nguyện, trả giá tất cả.”

Quả nhiên là một tốt, một tốt vĩ đại.

Một hùng lớn.

Giống như cha mẹ vậy.

Ánh mắt lập tức nhuốm màu kính phục.

Tiểu ca ca luôn bận.

Kh chỉ nhập viện kh nghỉ ngơi, mà còn xu hướng làm việc một cách ên cuồng hơn.

Y tá nhắc nhở vài lần cũng kh nghe, cuối cùng, vài mặc áo khoác c sở màu xám đến thăm .

Họ mạnh mẽ thu hết gi bút của , phản đối.

Nhưng đành chịu.

cũng biết lúc này Tiểu ca ca tên là Phó Chinh.

Là một thiên tài vật lý thực thụ.

Mười m tuổi, đã du học ở nước ngoài xa xôi, trở thành nghiên cứu sinh tiến sĩ trẻ tuổi nhất ở đó.

Một chị mặc áo c sở màu xám nói với rằng, tiến sĩ, là am hiểu từ thiên văn đến địa lý.

là tiến sĩ, nghĩa là giỏi.

càng thêm ngưỡng mộ Tiểu ca ca.

Tuy nhiên, Tiểu ca ca hình như mắc chứng rối loạn giấc ngủ.

Hầu như đêm nào cũng khó ngủ.

Nghỉ ngơi kh tốt, cơ thể cũng kh khỏe, đó chính là lý do nhập viện lần này.

Nhưng bất ngờ một lần, gối đầu lên đùi ngủ .

vừa hát những bài đồng d.a.o trong miệng.

Th ngủ say, ều chỉnh tư thế, giúp ngủ thoải mái hơn, cũng chìm vào giấc ngủ sâu.

Kể từ đó, Tiểu ca ca xem như đã tìm th chiếc gối ôm nhân tạo ưng ý.

Mỗi tối đều bò lên giường , gối đầu lên để ngủ.

Để đền đáp, kể cho nghe về cuộc sống du học của , kể về thế giới tươi đẹp mà chưa từng th.

còn dạy nhận biết 26 chữ cái tiếng , dạy đọc sách ngâm thơ.

Đầu óc chậm chạp, nên học hành đặc biệt vất vả.

Tiểu ca ca là thiên tài, chắc là chưa từng gặp nào chậm chạp như .

Thỉnh thoảng bị chọc tức đến mức muốn hộc máu, nhưng sau đó vẫn kh hề khó chịu, mà kiên nhẫn giảng giải lại cho hết lần này đến lần khác.

Dần dần, Nhĩ Nhĩ yêu thích cuộc sống này.

Yêu thích những ngày được ở bên Tiểu ca ca, mỗi ngày đều học được kiến thức mới.

Vì vậy, khi sắp rời bệnh viện, kéo tay áo , đáng thương hỏi:

... kh chỗ nào để , thể cho ở lại kh?”

thể để gối đầu ngủ mỗi đêm.”

Tiểu ca ca nheo mắt, suy nghĩ vài giây.

Cuộc giao dịch vui vẻ đạt thành.

duy nhất kh vui, chính là Hoắc Cẩn Niên.

kh đồng ý cho cùng Phó Chinh.

Chiếc xe của Hoắc Cẩn Niên đậu ngay trước cổng bệnh viện.

Ngày xuất viện, chặn đường chúng .

vẫy tay gọi , “Nhĩ Nhĩ, lại đây, chúng ta về nhà thôi.”

Về nhà?

đứng yên kh nhúc nhích.

kh nhà.

Hoắc gia sớm đã kh nhà của .

Ở đó kh ai thích , kh muốn quay lại.

l hết can đảm nói: “Cẩn Niên ca ca, Nhĩ Nhĩ đã nói lần trước , chúng ta đã th toán xong.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...