Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hồi Âm

Chương 5:

Chương trước Chương sau

vẫn kh nhúc nhích, quyết tâm giả say đến cùng.

ngồi xuống bên cạnh , bình thản nói: "Hạ Tân Nam, Ôn Nỉ của tuổi hai mươi thể mắc bẫy này của , nhưng của hiện tại đã kh còn là cô gái nhỏ năm đó nữa ."

"Thế nên, nếu còn diễn nữa, sẽ ném ra ngoài đ."

Hạ Tân Nam đưa tay lên day day thái dương.

khẽ cười khổ một tiếng: " , chúng ta quả thực chẳng thể quay lại được nữa."

chậm rãi tựa lưng vào ghế sofa, thở dài một tiếng.

"... hồi đó cũng từng dũng cảm, đúng kh?"

của ngày xưa đã từng cho Hạ Tân Nam cơ hội, cũng đã từng tin tưởng .

Nhưng cuối cùng đã thua cuộc.

tự giễu cười một tiếng: "Đúng vậy, hóa ra đến cuối cùng mới là kẻ hèn nhát nhất. Ngay cả Thẩm Niệm Từ còn dám trốn chạy khỏi đám cưới, dám làm trái ý trưởng bối để ra nước ngoài theo đuổi tự do của ."

"Em cũng đã từng vì mà bất chấp sự đe dọa của nhà họ Hạ, từ bỏ tất cả để đ.á.n.h cược rằng sẽ chọn em."

"Nhưng lúc đó lại kh dám chọn em."

"Bây giờ nghĩ lại, đúng là chẳng ra gì."

cười đáp: ", đúng là chẳng ra gì."

"Nhưng mà, cũng cảm ơn . Nếu kh , lẽ lúc đó đã kh còn dũng khí để sống tiếp."

"Và cũng chẳng thể được thành tựu như ngày hôm nay."

"Thế nhưng Hạ Tân Nam ạ, đ.â.m đầu vào tường cũng đau lắm chứ. kh nhiều ưu ểm, nhưng được cái là nhớ đời, cái này cũng là do dạy mà."

Ngày mới theo Hạ Tân Nam, khi đó trong giới chẳng m ai biết đến .

Ấn tượng duy nhất của họ về chỉ là một cô sinh viên xinh đẹp, diễn xuất chút linh khí.

còn nhớ sau khi hủy hợp đồng, lần đầu thử vai đã gặp ngay một lão già háo sắc. Lão ta nói muốn kiểm tra riêng năng lực của và đưa cho một tấm thẻ phòng.

Lúc đó tuổi đời còn trẻ, trong lòng lại đang nghẹn một cục tức, cứ nghĩ rằng dựa vào chính cũng thể thành c, thế nên đã vui vẻ đến đó.

Nhưng kh ngờ trong đồ uống đã bị bỏ thuốc, nếu kh Hạ Tân Nam xuất hiện, chẳng biết đã bị chà đạp đến mức nào.

đưa đến bệnh viện, bóp chặt l mặt vì quá tức giận. sa sầm mặt hỏi : "Đã nhớ đời chưa?"

"Thà coi khác là kẻ xấu còn hơn là cứ tin họ là tốt. Biết đau thì nhớ l, nếu kh thì cái đau đó coi như uổng phí, biết chưa?"

Nghĩ đến đây.

cúi đầu, giọng nói khản đặc: "Tốt lắm, biết nhớ đến cái đau... vậy là tốt ."

10

Buổi họp phụ của Hưởng Hưởng diễn ra trước kỳ nghỉ đ.

Nói đúng hơn là buổi họp phụ , nhưng thực chất đó là một lớp học tương tác giữa cha mẹ và con cái do nhà trường tổ chức.

Đêm trước khi , Hưởng Hưởng phấn khích đến mức kh ngủ được, cứ loay hoay lật qua lật lại bên cạnh .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khuôn mặt nhỏ n kh dứt được nụ cười: "Mẹ ơi, ngày mai đến trường, các bạn chắc c sẽ hâm mộ con lắm."

"Hâm mộ chuyện gì nào?"

"Hâm mộ vì con một mẹ siêu lợi hại đó ạ!"

Hóa ra trong mắt thằng bé, lại lợi hại đến thế.

Ngoài hâm mộ ra, đã lâu mới nhận được một lời khen ngợi khẳng định từ một khác như vậy.

ôm thằng bé vào lòng, thầm nảy sinh chút tham lam ích kỷ.

Giá như Hưởng Hưởng thể luôn ở bên cạnh thì tốt biết m.

Hưởng Hưởng rúc vào lòng , ngọt ngào gọi một tiếng: "Mẹ ơi."

"Trước đây con từng th mẹ ở cổng trường mầm non đ."

hơi ngạc nhiên, há hốc miệng.

Hưởng Hưởng nói tiếp: "Mẹ đeo khẩu trang và đội mũ, nhưng con vẫn nhận ra đó là mẹ."

"Bởi vì mẹ cứ Hưởng Hưởng mãi thôi."

"Mẹ ơi, con kh nhận nhầm đâu, đúng kh ạ?"

ôm Hưởng Hưởng chặt hơn: "Ừm, mẹ vẫn luôn ở đó mà."

Những năm đầu, Hưởng Hưởng được nuôi dưỡng bởi hai bà nhà họ Hạ, hiếm khi cơ hội được gặp con.

Mãi đến sau này, Hưởng Hưởng mới theo Hạ Tân Nam đến Thượng Thành và bắt đầu học mẫu giáo.

Những lúc kh làm việc, thỉnh thoảng sẽ đứng từ đằng xa giữa đám đ phụ đưa đón con để lén thằng bé một cái.

Việc mua căn nhà này ở Thượng Thành cũng là vì nơi đây gần trường mầm non của Hưởng Hưởng.

Thế nhưng lại chẳng dám cho thằng bé biết.

Trong lòng vẫn luôn sợ hãi, sợ con cũng nghĩ rằng đã bỏ rơi con, sợ rằng từ miệng con sẽ thốt ra câu: "Cô kh mẹ của cháu".

Thật may mắn, con của đã được dạy dỗ vô cùng, vô cùng tốt.

...

Sáng sớm tinh mơ, Hưởng Hưởng đã thức dậy để bắt đầu chuẩn bị.

Thằng bé cứ đứng ngắm nghía trước gương mãi kh thôi.

Chẳng biết cái thói ệu đà này là học từ ai nữa.

Th đứng sau lưng cười , Hưởng Hưởng đỏ mặt chút ngại ngùng.

"Mẹ ơi, mẹ bôi tí kem trắng trắng cho con được kh?"

"Hả?"

"Hôm nay mẹ của Tiểu Mỹ cũng đến, con muốn ăn diện cho đẹp một chút."

Nghe đến đây dở khóc dở cười: "Con thích Tiểu Mỹ đến thế cơ à?"

Hưởng Hưởng gật đầu: "Lúc trước các bạn ở mẫu giáo trêu chọc con, chỉ Tiểu Mỹ giúp con thôi. Bạn còn bảo sẽ chia cho con một nửa mẹ của bạn nữa."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...