Hội Chứng Siêu Nam
Chương 4:
“Đúng vậy, bình thường.” Bác sĩ nói dối kh chớp mắt, “ xem các bộ phận trên khuôn mặt này , chẳng thiếu cái nào. Số lượng mắt kh nhiều kh ít, vừa đúng hai con. Vậy chẳng là bình thường ?”
Ông ta nh nhẹn thu dọn ba lô: “Bình ga nhà sắp nổ , trước đây. chuyện thì gọi ện để liên lạc…Tốt nhất là đừng liên lạc nữa.”
Cảnh sát trầm ngâm một lát, nói với : “Đã xuất viện thì sống một cuộc sống của bình thường cho tử tế vào, đừng gây chuyện nữa.”
Sau đó, ta nói với bố đứa trẻ: “ tình huống gì thì báo cảnh sát, chúng sẽ đến ngay lập tức… Mong là gọi kịp.”
Kẻ đó mím môi, vẻ mặt sắp khóc đến nơi: “Đại ca, xin lỗi. nhất thời bốc đồng, mạo phạm ngài, ngài cứ xem như cục rắm mà xì ra .”
rộng lượng vỗ vai : “Gọi đại ca thì khách sáo quá… Gọi bố .”
“……”
kh nói.
véo vai , khẽ mỉm cười: “ gọi kh?”
“… Bố.”
“Ngoan lắm.”
Sau đó, cả hai chúng nằm sấp trên bàn viết bản cam kết.
vẫn kh hiểu cái thứ này tác dụng gì, cam kết rằng kh làm như vậy nữa thì là kh làm như vậy nữa thật ?
Xã hội của bình thường là nói về đạo đức, nói về chữ tín.
Còn thì khác.
Căn bản là kh đạo đức.
chỉ viết một hàng chữ: [Đảm bảo hôm nay kh g.i.ế.c ta.]
viết m trang, từ chuyện thằng con quý báu của làm sai, cho đến việc mạo phạm , lại viết chuyện còn cha mẹ già, con cái thơ dại, cố gắng hết sức tỏ ra tội nghiệp, cầu xin được tha.
viết tràng giang đại hải m vạn chữ.
Điều đó khiến tặc lưỡi khen ngợi.
quen một tác giả chuyên viết truyện power fantasy tên là Lý Vân Châu, ngày nào cũng bị bí chữ. Nếu trình độ của Lý Vân Châu bằng một nửa trình độ của tên này thì cũng kh đến nỗi bị độc giả chửi bới.
7.
Viết xong bản cam kết, cả hai chúng cùng ra khỏi đồn cảnh sát.
Bố đứa trẻ chạy nh như bay, mà cứ như đạp hai cái Phong Hỏa Luân của Na Tra.
Vừa chớp mắt một cái, đã biến mất tăm.
Nếu Usain Bolt th thì chắc cũng liệt vào d sách đối thủ đáng gờm.
Nhưng như vậy ích gì ?
Chẳng ích gì!
Vừa nãy lúc viết bản tự kiểm ểm, đã th căn cước c dân của để trên bàn.
Trên đó địa chỉ nhà chi tiết của …
Kh vội, đủ kiên nhẫn để từ từ chơi với .
ra hiệu thuốc mua thuốc ngủ. Thế nhưng dược sĩ lại kh bán cho ngay mà lại yêu cầu xuất trình gi chứng nhận của bệnh viện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
lại ra siêu thị mua d.a.o bầu. Vì trên quần áo vết máu, nhân viên bán hàng liền gọi bảo vệ đến.
Thói đời gì đây kh biết.
Giết một mà phiền phức vậy ? còn c lý nữa kh?
Thế là gọi ện cho bác sĩ của , nhờ ta kiếm giúp vài lọ thuốc ngủ.
Ông ta cảnh giác: “ muốn thứ này để làm gì?”
nói: “ muốn đánh gục cả gia đình kia phân xác, nhét vào vali, đưa ra bờ s vứt.”
Ông ta kinh hãi: “ thể làm như vậy?!”
nói: “Ông cách hay hơn , nói nghe thử?”
Ông ta nói: “Ý là đừng g.i.ế.c , ai muốn thảo luận cách g.i.ế.c với chứ, đồ khốn nạn!”
nói: “Tại kh thể giết?”
Ông ta im lặng lâu, giọng nói nghe vẻ mệt mỏi:
“ muốn nghe lại xem vừa nói cái gì kh? Giết là phạm pháp! Còn hỏi tại kh được giết! g.i.ế.c , chẳng cũng tiêu đời ?”
“Vậy nếu kh bị bắt, kh là được ?”
“ lại kh lời nào lọt vào tai vậy… Trời ơi, đại ca, bây giờ khắp nơi đều là camera, chạy thế nào?!”
“À, vậy là chú ý camera đúng kh, cảm ơn đã nhắc nhở.”
“… mệt , hủy diệt hết …”
“Cô giáo tiểu học của từng nói với rằng chí thì nên; trên đời kh việc gì khó, chỉ sợ lòng kh kiên trì!”
“Đừng nói chuyện này theo kiểu truyền cảm hứng như vậy chứ, chịu …”
8.
M ngày sau, sau khi thăm dò địa bàn và khảo sát thực tế, phát hiện ra lời của bác sĩ quả thực lý.
Kh nói đến những camera khắp mọi nơi kh góc chết, chỉ riêng dữ liệu lớn (Big Data) thôi cũng đủ khiến đau đầu: mua gì cũng ghi chép, các ứng dụng đều liên kết với căn cước c dân, chỉ cần dám gây sự, chưa đầy một phút đã bị tìm ra.
Ở thời đại này, g.i.ế.c một thật khó.
Xem cả bụng sách giải phẫu thì vẫn vô ích.
Số kiến thức đó hoàn toàn kh đất dụng võ.
Bây giờ, khá hiểu tâm trạng của xưa khi tài năng kh được trọng dụng.
Nhưng là đứa ăn miếng trả miếng, kh g.i.ế.c được nó thì sẽ hành hạ nó.
đã thuê một căn nhà gần chỗ bọn chúng.
Mỗi ngày, chẳng làm gì cả, chỉ theo sát gót bọn chúng.
nh, đã nắm rõ quy luật hoạt động của gia đình .
phát hiện ra cách sống của gia đình đúng là chó th cũng lắc đầu.
Rác thải ra thì vứt bừa bãi, rõ ràng hai bước là đến thùng rác, bọn chúng lại cố tình vứt xuống đất.
Ông chú quét dọn trong khu dân cư hỏi bọn chúng tại kh chịu thêm hai bước. Bọn chúng trả lời rằng là chủ nhà, đã trả phí quản lý thì được hưởng dịch vụ, nếu kh thì thuê những như chú để làm gì?
Thằng nhóc cũng nghịch ngợm, vừa tan học là chạy khắp khu dân cư. Nhân lúc đêm khuya vắng , nó bấm chu cửa nhà ta cười lớn chạy . Cuối tuần, nó thích đứng c trong thang máy, ai bấm tầng nào nó cũng hủy bỏ hết, cười hi hi ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.