Hối Hận Kiếp Trước
Chương 2:
3
lập tức đứng dậy, lục soát kỹ càng trong nhà một lượt, tìm ra một đống camera quay lén.
lôi ện thoại ra, gọi thẳng cho Lưu Dương: “Lưu Dương, muốn c.h.ế.t kh? Ngoại tình thì thôi , còn vì tiểu tam mà quay lén , đúng là kinh tởm đến mức mẹ mở cửa đón kinh tởm vào nhà, kinh tởm đến tận nhà .”
Giọng Lưu Dương chút trầm xuống: “Mộng Mộng em đừng làm loạn nữa được kh? Mẹ Triệu Hồng vì em mà c.h.ế.t, em còn cướp mất vị trí thủ khoa của cô , em biết cô đau lòng thế nào kh, em thể lương thiện một chút được kh.”
Nếu là kiếp trước nghe được câu này, nhất định sẽ đau lòng, nhưng bây giờ chỉ muốn phỉ nhổ vào mặt : “Mẹ cô ta kh c.h.ế.t vì , mẹ cô ta là kh nỡ xa con rể tốt như đ, khuyên tối ngủ nhớ mở một mắt ra mà c, kh thì dễ bị bà ta bắt lắm.”
“À đúng , cô ta đau lòng thế nào kh biết, nhưng cô ta đã chủ động gửi bằng chứng ngoại tình cho , đợi kiện ly hôn cho ra tay trắng, tin nhất định sẽ đau lòng.”
Nói xong cúp máy cái rụp, xăm hình ngay trong đêm.
chụp hình xăm mới cứng gửi cho Triệu Hồng: “Con r con, tổ t mày đây tr thế này cơ, đừng tưởng kiếm bừa cái video là mạo d được tao.”
Triệu Hồng: “Được lắm, vậy tao tung lên mạng.”
Là một c dân tuân thủ pháp luật, th cảnh này chỉ thể gọi ện cho chú cảnh sát: “ muốn báo án, phát tán văn hóa phẩm đồi trụy.”
Thế là và Triệu Hồng lại gặp nhau ở đồn cảnh sát.
Nhưng vì cô ta chỉ gửi cho , chưa liên quan đến tiền bạc nên cảnh sát chỉ cảnh cáo cô ta.
Lúc Lưu Dương đến bảo lãnh, Triệu Hồng liếc mắt một cái, uốn éo tới ôm l cánh tay : “Ông xã, đến đón ta à, kh biết em sợ thế nào đâu.”
Lưu Dương vỗ vỗ tay cô ta an ủi, với vẻ mặt kh đồng tình: “Em cần gì làm ầm ĩ đến mức này chứ, em trả lại suất cho cô chẳng là xong chuyện .”
Triệu Hồng dán vào , vẻ mặt ân cần nói: “Đúng đ, cô ta chẳng biết thương gì cả, xã vất vả , lát nữa về ta mát xa cho nhé.”
Hai liếc mắt đưa tình gian gian giảo giảo trước mặt , lười nghe đ.á.n.h rắm.
Lưu Dương nói: “, bây giờ tát cô ta cho . Hôm nay mà kh tát cô ta, ngày mai sẽ đến c ty làm loạn, cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách, c ty phá sản, đếch quan tâm.”
kh muốn làm ầm ĩ đến bước đường này, dù c ty cũng là tài sản chung của vợ chồng, nhưng nếu kẻ cứ thích rượu mời kh uống muốn uống rượu phạt, thì cũng kh ngại đồng quy vu tận.
Triệu Hồng chút bất an kéo tay : “Ông xã.”
Lưu Dương im lặng một lát, từ từ rút tay ra, trở tay tát cho cô ta một cái.
Triệu Hồng bị đ.á.n.h ngơ ngác ngay tại chỗ, Lưu Dương vẫn chưa dừng lại, từng cái từng cái tát vào mặt Triệu Hồng.
Đến khi mặt Triệu Hồng sưng vù sung huyết, mới dừng tay, đôi mắt đen kịt lạnh lùng :
“Hài lòng chưa?”
vỗ tay: “Hài lòng, vô cùng hài lòng, đợi kiện ly hôn .”
“Kh thể nào.”
kh thèm để ý đến , quay bỏ .
Kết quả ngày hôm sau, đang làm thì nghe đồng nghiệp gọi: “Mộng Mộng, mẹ chồng cô đến kìa.”
biểu cảm kh được tự nhiên của cô , mi tâm giật giật.
Quả nhiên, vừa xuống lầu đã nghe tiếng mẹ chồng gào khóc: “Con dâu thi đỗ c chức , là kh nhận bà mẹ chồng này nữa.”
“Nó trèo được cành cao , là muốn ly hôn với con trai , rốt cuộc là ai đã quyến rũ con dâu , đứng ra đây cho .”
“ cầu xin các , trả lại con dâu cho con trai , nhà chúng kh thể mất nó được.”
bước tới định kéo bà ta dậy, bà ta lại gào to hơn: “Rốt cuộc cô trúng vị lãnh đạo nào , bà già này dập đầu lạy được chưa?” Đồng nghiệp xung qu chỉ trỏ vào , vẻ mặt khinh thường.
Lãnh đạo nghe th tiếng ồn cũng ra: “Hứa Mộng, đừng mang chuyện nhà đến cơ quan.”
Th cảnh này, bu tay mẹ chồng ra, bà ta gằn từng chữ: “Đã các kh sợ vạch áo cho xem lưng, thì cũng chẳng sợ.”
vào giữa đám đ, chỉ vào mẹ chồng nói: “Vị này là mẹ chồng , con trai bà ta trước khi cưới thì nghèo rớt mồng tơi. Nhà tân hôn, xe cộ, còn cả c ty khởi nghiệp, đều là do bố mẹ bỏ tiền ra, nhà bà ta chỉ biết vác cái mặt dày đến ăn bám.”
4
“Mọi còn nhớ video t.a.i n.ạ.n xe cách đây kh lâu kh? Nữ chính khóc lóc trong video chính là tiểu tam của chồng , mẹ cô ta kh muốn ăn vạ tài xế, mà là muốn hại c.h.ế.t - vợ chính thức này để con gái bà ta lên ngôi, kết quả bị quả báo.”
“ thi đỗ c chức kh nhờ lãnh đạo nào cả, là vì ban tổ chức nhận được bằng chứng tố cáo tiểu tam.”
“Ngay hôm qua, th báo ly hôn với chồng, ta sợ chia gia sản nên mới bảo mẹ chồng đến gây sự, ta tưởng tiếc c việc này, nhưng giờ th làm bà nội trợ toàn thời gian cũng tốt lắm.”
mẹ chồng cười khẩy: “Con trai bà ở ngoài hèn nhát, nhẫn nhịn. Còn ở nhà hưởng phúc sướng biết bao, yên tâm , kh ly hôn nữa.”
Mẹ chồng tức đến đỏ mặt tía tai: “Cô dựa vào đâu mà bắt con trai nuôi cô, con trai vất vả biết bao nhiêu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoi-han-kiep-truoc/chuong-2.html.]
nhún vai: “Thế thì chịu thôi, dù bà làm ầm ĩ thế này, cũng chẳng ở lại được nữa.”
xin nghỉ việc ngay trước mặt mọi , xách túi quay bỏ .
Mẹ chồng lập tức hoảng hốt: “Mộng Mộng, con dâu, con đừng mà.”
bỏ ngoài tai, tối qua liên hệ với kế toán mới biết.
Triệu Hồng vì muốn đứng cạnh Lưu Dương nên chịu chơi, đã kéo được kh ít hợp đồng về cho c ty.
Đã vậy càng kh ly hôn, tiểu tam kiếm tiền tiêu, hạnh phúc biết bao.
Về đến nhà liền gọi ện cho bố mẹ, mẹ nấu cơm cho một tháng trả bà 50 triệu, bố lái xe cho một tháng 50 triệu.
cũng kh thực sự bắt họ làm việc, chỉ là để tiền chỗ tiêu hợp lý thôi.
Tiền mặt, trang sức và đồ hiệu trong nhà cũng bị chuyển sang chỗ bố mẹ, hóa đơn tiêu hủy sạch sẽ.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, cho đến một hôm, Lưu Dương muốn xoay vòng vốn, lại phát hiện trong tài khoản kh còn một xu.
đùng đùng nổi giận chạy về nhà, ném bản kê ngân hàng lên bàn trà trước mặt : “Cô giải thích cho xem, tiền trong thẻ đâu hết .”
dời mắt khỏi tivi, vừa nhai nho vừa nói: “Trả lương cho bố mẹ , một tháng 50 triệu mà được ăn cơm ngon nhất, ngồi xe an toàn nhất, quá hời còn gì.”
Lưu Dương c.h.ử.i thề: “Hời cái rắm, bố mẹ cô làm cái gì mà cần chi 100 triệu? Hứa Mộng, cô coi là thằng ngu hả? Được lắm, cô đã thích chơi kiểu này, thì từ mai bố mẹ mỗi tháng cũng 100 triệu.”
vuốt bộ móng tay mới làm, lắc đầu: “Thế thì kh được, tiền của mỗi khoản đều giám sát, nếu để phát hiện khoản chi bất minh nào, sẽ tung bằng chứng ngoại tình lên mạng, thời đại internet, xem c ty trụ được bao lâu.”
“ kh nỡ ly hôn với , chẳng vì sợ tr giành c ty ? dám chuyển tẩu tán tài sản, sẽ cho phá sản.”
Lưu Dương đập mạnh xuống bàn: “Hứa Mộng, cô lại trở nên độc ác như thế.”
độc ác? Vậy cả nhà các tính là gì, Triệu Hồng tính là gì? Tính là súc sinh à?
làm ảnh hưởng tâm trạng xem phim của quá, bèn sai bảo vệ đuổi ra ngoài.
Kể từ khi tìm th camera quay lén trong nhà, đã thay m.á.u toàn bộ giúp việc, kh sự cho phép của , kh ai được phép vào.
Một hôm, đang ở nhà làm đẹp thì Lưu Dương và Triệu Hồng lại đến.
Vừa th ra, Triệu Hồng đắc ý xoa bụng: “ t.h.a.i .”
nhướng mày: “Đến chỗ nhận bố à? làm gì đâu.”
Triệu Hồng cứng họng: “Cô... cô đúng là con gà mái kh biết đẻ trứng.”
vắt chéo chân: “Cô biết đẻ, cô đẻ một lần cả ổ, lợn nái nhà hàng xóm cũng kh đẻ nhiều bằng cô.”
Triệu Hồng lắc tay Lưu Dương làm nũng: “Ông xã, xem chị ta kìa.”
Lưu Dương nhíu mày: “Hứa Mộng, chúng ta chia tay trong hòa bình . Cô yêu cầu gì cứ nói.”
Chia tay? còn lâu mới chia tay nhé, hai này là cây rụng tiền, là cục cưng của đ.
nỡ rời xa họ chứ.
biết tại Lưu Dương thay đổi ý định, đứa con là một phần, mặt khác là Triệu Hồng và quả thực hợp nhau. Đúng là gần đây c ty đúng là kiếm được kh ít tiền, cho nên xét về lâu dài, vẫn là ly hôn với là hợp lý nhất.
bảo trừ khi ra tay trắng, nếu kh sẽ kh ly hôn.
Cả hai bọn họ đều kh đồng ý, chúng lại tan rã trong kh vui.
cứ tưởng chuyện cứ thế giằng co mãi, kết quả ngày hôm sau Lưu Dương đã kh nhịn được gọi ện cho .
bảo đến c ty bàn bạc kỹ chuyện này, nhận lời đến.
Nhưng ai cũng kh chịu nhượng bộ, lúc này, thư ký của Lưu Dương mang vào hai ly cà phê.
thực sự hơi khát, bèn uống cạn một hơi.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cảm th mắt mờ .
Trước khi ngất xỉu, th ánh mắt đắc ý của Lưu Dương.
Trong lòng thầm kêu kh ổn.
Đến khi tỉnh lại, trời đã tối đen, cử động thân thể cứng đờ, từ từ ngồi dậy.
Lưu Dương th tỉnh, ném một xấp ảnh lên : “Hứa Mộng, cô lại dám ngoại tình! Cô nói xem khi chúng ta ra tòa, quan tòa sẽ phán thế nào? Dư luận thế giới này kh hề thân thiện với phụ nữ đâu. Nếu là cô thì sẽ chọn ngoan ngoãn ly hôn, thứ kh nên đòi thì đừng đòi, kẻo thân bại d liệt, bố mẹ xấu hổ thì kh hay đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.