Hôm Nay Công Tước Vẫn Đang Truy Thê
Chương 5: Cô cảm thấy uất nghẹn.
“... ổn, chủ nhân.”
Bạch Thuật run rẩy vươn tay sờ soạng n.g.ự.c áo tìm thuốc trị thương khẩn cấp, m.á.u từ khóe môi chảy xuống ướt cả cổ. Thần Chiêu Nhã nước mắt giàn giụa cầu cứu quân binh nhưng kh ai để ý đến cô.
“Chủ nhân, đừng cầu cứu nữa, bọn họ kh giúp được đâu.”
Thần Chiêu Nhã quay sang khó hiểu , ánh mắt tràn đầy nghi vấn. Sự hoài nghi của cô rõ ràng đến mức khiến Bạch Thuật cũng hoang mang rối rắm theo. Tinh cảnh kh nghĩa vụ giúp đỡ cư dân lưu lạc, chuyện này chẳng lẽ chủ nhân kh biết ?
Thời khắc bảo trợ của Bạch Thất thành là chủ nhân bị thu hồi tước vị thì lãnh dân của tòa thành này đã bị giáng cấp thành cư dân lưu lạc, mọi đều mất tư cách là tinh dân chính thức.
Thần Chiêu gia tộc kh ai ra mặt giúp đỡ chủ nhân tiếp quản lãnh dân thay cho cô. Toàn bộ lãnh dân thất cách sẽ bị cưỡng chế thuyên chuyển về hoang thành, chờ đợi vị lãnh chủ khác tiếp nhận. Một hộ khẩu trực thuộc thành trì nằm dưới sự bảo trợ của một vị quý tộc các hạ nào đ, kẻ đó mới tư cách tự nhận là tinh dân.
“Lưu lạc giả là kh nhân quyền.”
“Lưu lạc giả?”
“Đúng vậy! ổn mà, ngồi nghỉ một lát là ổn. Chủ nhân đừng sợ. Khụ khụ...”
“Ông...”
Trong lòng Thần Chiêu Nhã đầy rẫy ều khó hiểu nhưng th Bạch Thuật ôm n.g.ự.c ho rũ rượi nên cô ngậm miệng kh hỏi nữa.
Bạch Thuật l từ trong n.g.ự.c túi áo ra một hộp nhỏ, tay vụng về mở nắp, Thần Chiêu Nhã th vậy vội vươn tay phụ giúp.
“Ngài l cho một viên, uống xong một lát sẽ khỏe.”
“Đây là thứ gì? Bọn họ dùng được kh?”
Thần Chiêu Nhã lo lắng về các hộ vệ đang nằm dài kh ai cứu giúp, khi nãy những này cũng ra sức bảo vệ cô hết , nếu kh nhờ bọn họ thì hiện tại d sách tử vong ắt hẳn sẽ một vé dành cho cô.
“Thuốc hồi sức nhưng chỉ hai viên.”
“Bọn họ thứ này kh?”
Thần Chiêu Nhã mang hy vọng dò hỏi, đáp lại nàng là cái lắc đầu ủ rũ của Bạch Thuật.
“Hẳn là kh .”
“Làm đây?”
Cô cúi đầu lẩm bẩm, tình thế mơ hồ, th tin thiếu thốn, cô hoàn toàn kh biết nên xử lý thế nào.
Thành giải thể lẽ là thành phá, mọi đều bị bắt trở thành tù binh. Thân thể này hẳn là thống trị tiền nhiệm nhưng hiện tại đã bị địch thủ lật đổ. Cư dân nơi đây oán hận, trách móc thành chủ bởi vì cô ta kh giữ vững được sự độc lập cho Bạch Thất thành. Thành chủ đấu tr thất bại, con dân của cô ta bị tước mất quyền c dân.
Đây là kết luận dựa trên một vài dữ kiện mà cô nghe được hoặc tận mắt chứng kiến, Thần Chiêu Nhã chưa cơ hội chứng thực đúng hay sai.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
“Mọi sẽ bị di chuyển đâu?”
“Một tòa hoang thành nào đ.”
Bạch Thuật thương cảm đáp lời, đây là vận mệnh bi ai của lưu lạc giả. Hoang thành vào dễ ra khó, biết bao từ lúc sinh ra cho đến c.h.ế.t đều kh thể quang minh chính đại mà được hưởng thụ quyền c dân l một lần.
“Hoang thành khủng khiếp lắm ?”
“Đúng vậy! Ngài vẫn là tinh dân, ngài sẽ kh bị di dời đến đó, kh cần sợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-cong-tuoc-van-dang-truy-the/chuong-5-co-cam-thay-uat-nghen.html.]
Chủ nhân vừa chào đời đã đứng ở nhân sinh đỉnh, ngài làm thể hiểu được nỗi bi ai của tầng lớp dân chúng cấp thấp.
“Ông thì ? Bọn họ nữa?”
Thần Chiêu Nhã xoay mặt về phía mười hai hộ vệ, một trong đó đã tỉnh, ta gian nan chống tay bò dậy vừa lúc bắt gặp ánh mắt của cô.
“Viên thuốc còn lại của thể cho mượn trước được kh? Sau này, nhất định trả lại cho gấp đôi.”
“Nó vốn dĩ thuộc về ngài.”
Thứ này quý hiếm kh dễ dàng sở hữu, Thần Chiêu Nhã cũng chỉ hai viên đều ban cho quản gia Bạch Thuật. Mối quan hệ chủ tớ của hai gắn bó keo sơn một cách bất ngờ, thời khắc sinh tử sống còn Bạch Thuật nhất định sẽ vì Thần Chiêu Nhã hy sinh chính mà kh chớp mắt do dự dù chỉ trong tích tắc.
“Cảm ơn.”
Thần Chiêu Nhã nhẹ nhàng đỡ Bạch Thuật nằm xuống nền đất, sau đó vội vàng chạy lại gần nam hộ vệ vừa mới tỉnh kia. Mức độ thương tích của ta còn thê thảm hơn Bạch Thuật nhiều.
“Chủ... nhân.”
“Nh uống cái này.”
Bạch Gia kh hỏi Thần Chiêu Nhã cho uống cái gì, chủ nhân muốn uống thì sẽ làm thế. Thứ này vào miệng liền tan nhưng cũng kh là thuốc tiên sẽ tác dụng ngay trong chớp mắt.
“Cảm... ơn... chủ nhân.”
Thần Chiêu Nhã rũ mắt che giấu cảm xúc uất nghẹn đột ngột nảy lên trong lòng. Những này vì bảo hộ cô mà mang thương tích đầy , bản thân cô êm đẹp chẳng hề hấn gì nhưng bọn họ nằm đó hơi thở thoi thóp mà cô chẳng gọi nổi xe cấp cứu. Cảm giác vô lực này khiến cổ họng Thần Chiêu Nhã vừa nghẹn ngào vừa chua xót vô cùng khó chịu.
Nước mắt cô bất giác rơi xuống.
“Chủ nhân... đừng khóc, ... kh đâu.”
Thần Chiêu Nhã kh hề biết hình ảnh của lúc này đã được truyền tải trực tiếp đến một tòa thành xa xôi. Nơi nhóm đang hết sức hứng thú quan sát từng cử chỉ hành động của cô.
“Mỹ nhân rơi lệ, Vân c tước các hạ đau lòng hay kh?”
Xích Tâm thành lãnh chủ, Phong Đình c tước các hạ, ưu nhã nhấp một ngụm rượu quay sang Vân Ức cất giọng trêu chọc hỏi.
“Đúng vậy! Mỹ nữ này kh là vị hôn thê của ngài ?”
“ đẹp sa cơ thất thế, các hạ dịp biểu hiện hùng cứu mỹ nhân đó!”
“Chuyện tình của nhị vị đúng là khúc chiết lên xuống phập phồng, xem ện ảnh cũng khó mà gặp được kịch bản ly kỳ như vậy. Quả thật khó lường! Ha ha!”
“...”
Xích Tâm thành chủ khơi mào đầu đề, những ai ngồi đây thuộc phe của liền hưởng ứng theo một cách nhiệt liệt. Ai chẳng biết hai vị này nhau ngứa mắt, gặp mặt kh khiêu khích, đấu khẩu năm ba hiệp thì dùng bữa mất ngon.
“Vân các hạ, Tử Tâm thành kh hỗ trợ thật ? Các hạ nhẫn tâm thật đ!”
Vân Ức lạnh lùng Phong Đình kh nói gì, bầu kh khí đột nhiên trở nên căng thẳng. Máy chiếu đặt ở góc phòng trong chớp mắt nổ tan thành bụi mịn, hình ảnh đang phát trực tiếp vụt tắt vô ảnh vô tung.
“Chuyện này là ai chủ trương?”
Kh ai đứng ra nhận lãnh trách nhiệm, Vân Ức lạnh lùng lặp lại.
“Kẻ nào?”
Ánh mắt đỏ quạch âm u như vực sâu kh đáy đến nào thì n đều cảm th l tơ dựng ngược lên, sau gáy chợt lạnh như bị kẻ săn mồi đỉnh cấp đưa vào tầm ngắm. Nguy hiểm! nam nhân này cực kỳ nguy hiểm!
Chưa có bình luận nào cho chương này.