Hôm Nay Phu Quân Ốm Yếu Của Ta Đã “Lên Đường” Chưa?
Chương 4
Ấu Lan trợn to mắt: " ạ?"
" !" ưỡn thẳng lưng, "Điện hạ đối với chân thành, đương nhiên cũng y như !"
Hu hu hu lâu lắm ăn thỏ nướng, thỏ ở bãi săn hoàng gia chắc béo lắm nhỉ?
...
đoán , thỏ ở bãi săn quả thực béo, , điều duy nhất , lạc đường . chính xác hơn và Vân Cảnh cùng lạc đường.
Chuyện thì cũng khá cạn lời, vốn dĩ và Vân Cảnh, một kẻ bình thuốc thật một kẻ giả bộ đoan trang, cho dù đến bãi săn thì cũng nên ở trong lều ấm áp đánh bài chờ ăn , chờ đám Thái tử thắng lợi trở về chứ.
đại khái vì thời tiết quá , ánh nắng xuyên qua rừng cây, bóng cây loang lổ, lá rụng chất chồng, cũng khiến vô thức thả lỏng. nhặt mấy hạt thông, Vân Cảnh vui vẻ đồng ý.
Vốn định chỉ hoạt động ở vùng ven thôi, kết quả nhặt một hồi, ngẩng đầu lên, phát hiện bọn mà lạc đường . Đau lòng hơn , tuyết rơi nữa chứ!
"Kinh thành cũng sẽ tuyết rơi lớn thế ?"
Nấp trong một hang núi khó khăn lắm mới tìm , ngoài một màn trắng xóa, chút thẩn thờ.
" cứ ngỡ, chỉ Bắc Mạc mới tuyết lớn như chứ."
Vân Cảnh nghiêng đầu một cái: "Nhớ nhà ?"
gật đầu thật mạnh. Nhớ chứ!
Nhớ hồ băng lớn , nhớ chim tuyết , nhớ thỏ nướng
khỏi buồn từ trong lòng.
Vân Cảnh khẽ : " cơ hội, bổn vương sẽ cùng nàng về... khụ, khụ khụ..."
Một luồng gió lạnh thổi tới, ho khan, làn môi mỏng trắng bệch. lo lắng khôn nguôi, vội vàng tiến lên giúp vuốt ngực, kết quả vuốt một hồi, đầu Vân Cảnh ngoẹo sang một bên, kiệt sức ngất .
đờ . Thôi xong, hình như thật sự khắc phu !
Tuyết lớn chặn núi, Vân Cảnh chế-t rét ở đây thì làm !?
5
Nghĩ nửa ngày, sắc mặt Vân Cảnh càng thêm trắng bệch, nghiến răng một cái, dứt khoát khỏi hang núi. đó, bới từ trong đống tuyết một cành cây, tự chế một cái súng cao su, bắn một con thỏ mang về.
Trong hang núi, đống lửa tĩnh lặng cháy, thịt thỏ mỡ màng xèo xèo. ôm Vân Cảnh dịch về phía đống lửa, mắt thèm thuồng miếng thịt thỏ nướng vàng ruộm thơm nức mũi.
... ăn nhé?
Ai bao giờ Vân Cảnh mới tỉnh?
Nghĩ , liền trực tiếp vươn tay , xé một cái đùi thỏ xuống. Tuy nhiên còn kịp cắn, Vân Cảnh đột nhiên cử động, mà chậm rãi mở mắt .
lập tức nhào tới: "Điện hạ! Ngài tỉnh !"
Vân Cảnh với một cách yếu ớt, đó ánh mắt dời xuống, cố định tay ... miếng đùi thỏ.
Vẻ mặt dường như chút ngơ ngác: "Diệu Diệu, cái ... ở ?"
Trực tiếp bắn thì chút thích hợp , dù cũng Dực Vương phi đoan trang hiền thục mà. Vị phu quân trói gà chặt lẽ khả năng chịu đựng mạnh mẽ cho lắm, vẫn nên dịu dàng một chút thì hơn, ừm!
lắc đầu, nhỏ giọng:
"Diệu Diệu cũng nữa, nãy điện hạ ngất , liền ngoài nhặt chút cành cây về đốt lửa, kết quả lúc thì thấy con thỏ ngất ở ngay cửa hang. lẽ ... đói đến mức ngất xỉu?"
Vân Cảnh miếng đùi thỏ bóng bẩy mỡ màng, im lặng một lát: "... Chắc ."
nén đau lòng đưa miếng thịt qua: "Điện hạ ăn chút gì lót , chừng sẽ sớm tìm tới thôi."
Bọn lạc buổi chiều, lúc bên ngoài trời tối đen như mực , quỷ mới bao giờ đám thị vệ mới tìm tới . bảo tính mạng cho Vân Cảnh !
Vân Cảnh khựng một chút, lẽ quả thực đói bụng , vẫn đón lấy.
đầu chằm chằm cái đùi thỏ còn . , mỗi một cái cũng !
Tuy nhiên đợi tay, Vân Cảnh đột nhiên : "Nóng tay lắm, đợi chút để làm cho."
ngẩn một chút, đó thấy lấy một con dao găm tinh xảo đẽ, kiên nhẫn thái thịt thành từng miếng.
Con dao găm nạm đầy bảo thạch, vẫn luôn nghĩ nó chỉ vật trang trí thôi, dù săn bắn mùa thu, Vân Cảnh tuy lên sân khấu đeo một con dao găm cho đủ bộ cũng . ngờ lúc phát huy tác dụng!
Ánh lửa hắt lên gương mặt thanh tú tuyệt trần , như thể trích tiên. thẩn thờ một lúc.
Thành thật mà nam nhân quả thực dẫm trúng gu thẩm mỹ , đối diện với một gương mặt như , ba phần diễn xuất cũng thể phát huy bảy phần .
Đại khái sắc làm mờ mắt, lúc Vân Cảnh đưa miếng thịt thỏ thái xong tới, theo bản năng rướn tới ăn trực tiếp luôn. đó vô tình cắn trúng ngón tay một cái.
sững sờ. Vân Cảnh cũng sững sờ. Đợi khi hồn, mặt trực tiếp bùng nổ.
Vân Cảnh khẽ chớp chớp mắt, đột nhiên một tiếng.
" , ngon ?"
: "..."
Câu chỗ nào đó ? !?
hiếm khi thấy nóng bừng mặt: "Điện hạ cũng ăn một chút , thể ngài sợ lạnh, ăn nhiều một chút cho ấm."
Chưa có bình luận nào cho chương này.