Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 105: U Linh Trong Trò Chơi
Bất kể là tươi đẹp, hôi bại, nở rộ hay khô héo, toàn bộ đều tụ tập thành một bó, tính cả cái que trơ trọi của Ngô Lệ Lệ cũng kẹp ở trong đó, biến thành một bó hoa.
“Lễ vật của các ngươi, ta nhận l.” Giám Sát Quan cười nói, “Hiện tại, hãy để ta mời các ngươi tham gia buổi tụ hội bạn bè nào.”
Giọng nói vừa dứt, bàn dài cùng bình hoa đồng thời biến mất.
Mà rừng cây nơi xa đang tiến lại gần với tốc độ mắt thường thể th được.
Mọi cảm th kinh ngạc, qu bốn phía mới phát giác, là mặt cỏ dưới chân bọn họ đang chuyển động phảng phất như ý thức sinh mệnh, phủ phục dán trên mặt đất, chở mọi nh chóng trượt về phía trước.
Mọi cứng đờ đứng yên kh dám động đậy.
Mặc dù dưới chân kh nửa ểm cảm giác sinh vật mấp máy, nhưng tình cảnh này cũng đủ làm ta toát mồ hôi lạnh.
Bọn họ xuyên qua mặt cỏ...
Xuyên qua rừng cây...
Xuyên qua biển hoa kia.
Cuối cùng dừng lại ở cuối biển hoa, vào bên ngoài một ngôi nhà gỗ nhỏ mang đậm hơi thở phục cổ.
Bên ngoài nhà gỗ là sân, sân được bao qu bởi hàng rào thấp chừng nửa mét. Giám Sát Quan vào, đứng trong sân chờ bọn họ.
Mọi lục tục vào, bao gồm cả Ngô Lệ Lệ vừa tỉnh lại.
Hai bên sân trồng đầy hoa.
Hoa ở nơi này khác biệt với mỗi đóa hoa trong biển hoa ngoài kia. Chúng cành lá cường tráng và tươi tốt, trên đỉnh là những nụ hoa màu sắc diễm lệ, tựa hồ chưa tới kỳ nở hoa nên vẫn còn khép kín.
Tất cả mọi đều đứng trong sân, khẩn trương chờ đợi chỉ thị tiếp theo của Giám Sát Quan.
“ làm bây giờ đây?” Giám Sát Quan cười nói, “Ta đã quên mất, trong nhà ta chỉ sáu chiếc ghế. Ta ngồi một chiếc, còn thừa năm chiếc, xem ra một số chỉ thể ở lại nơi này.”
Bạch Ấu Vi nghe hiểu.
18 đào thải 8, hiện tại 10 lại đào thải tiếp 5 .
“Lại muốn chúng ta chơi trò gì?” Cô hỏi.
Giám Sát Quan: “Nếu là bạn bè, vậy đương nhiên chơi trò chơi của bạn bè .”
Giám Sát Quan đứng trước cửa nhà gỗ, một tay giơ lên, trong lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một xấp thẻ bài màu đen.
“Nơi này mười tấm thẻ, trên mỗi tấm thẻ đều một từ khóa. Thẻ sẽ được phát ngẫu nhiên cho các ngươi, và việc các ngươi làm là tìm ra những chơi cùng từ khóa với , đồng thời th qua bỏ phiếu để đào thải những chơi từ khóa khác biệt.”
Thẩm Mặc hỏi: “ th qua phương thức gì để phán đoán từ khóa của đối phương nhất trí với hay kh?”
Giám Sát Quan mím môi cười giải thích: “Muốn trở thành bạn bè, liền cần thiết tìm ểm chung và loại trừ sự khác biệt. Mỗi vòng các ngươi đều một lần cơ hội phát biểu, th qua phát biểu để tìm ra bạn chân chính của , tuyệt diệu kh?”
Một phụ nữ thân hình nhỏ gầy chần chờ hỏi: “Cái đó... Chẳng lẽ kh thể trực tiếp nói từ khóa cho đối phương biết ?”
Giám Sát Quan qua, tròng mắt x lam chiếu ra khuôn mặt khiếp nhược của phụ nữ: “Kh thể nha, chẳng sợ chỉ nhắc tới một chữ, cũng sẽ bị lập tức đào thải.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-105-u-linh-trong-tro-choi.html.]
Tất cả mọi trầm mặc xuống, từng trong đầu bay nh suy tư quy tắc trò chơi, đặc ểm trò chơi, và làm thế nào để th quan...
Sự tình quan hệ đến tính mạng, nửa ểm cũng kh được lơ là.
Ánh mắt Giám Sát Quan lướt qua từng khuôn mặt bọn họ, tựa hồ quan sát th vẻ đắc ý trên mặt một số , bèn nhắc nhở: “Đúng , lợi dụng ngoại ngữ, phương ngôn hoặc là ám hiệu để truyền lại tin tức, cũng là kh được phép nha.”
Sắc mặt vài tức khắc thay đổi.
Giám Sát Quan lại càng thêm vui sướng, nó thưởng thức loại biểu cảm giãy giụa trong tuyệt vọng, dày vò trong thống khổ này.
Thật sinh động...
Ân, càng thêm cảm nhận được sự chân thật của sinh mệnh...
Giám Sát Quan dùng ngón tay nhẹ nhàng ểm một cái vào kh trung, một chiếc bàn dài trải khăn ren trắng xuất hiện trong sân.
Ngón tay nó lại lần nữa gõ xuống mặt bàn, mười tấm thẻ màu đen phảng phất như được triệu hồi mà phân phát xuống.
Bạch Ấu Vi nhận được thẻ số 3.
Thẩm Mặc là số 4.
Ngô Lệ Lệ và Trương Kỳ phân biệt nhận được số 7 và số 10.
Dãy số trên mặt thẻ chỉ dùng để sắp xếp thứ tự phát biểu, kh bất luận ý nghĩa tham khảo nào.
Ai cũng kh biết từ khóa của khác là gì.
Bạch Ấu Vi tấm thẻ của , phát hiện nó trống rỗng, kh bất kỳ từ nào.
Cũng kh biết vì bảo mật, đợi trò chơi chính thức bắt đầu mới c bố từ khóa hay kh.
Bên này, Giám Sát Quan bắt đầu tuyên bố quy tắc:
“10 vị bằng hữu, nhận được hai nhóm từ khóa khác nhau. Mỗi luân phiên miêu tả từ khóa nhận được. Sau khi một vòng miêu tả kết thúc, 10 sẽ bỏ phiếu chọn ra từ khóa khác với . Hai số phiếu cao nhất sẽ bị đào thải.”
Mọi nín thở lắng nghe, bất luận một chi tiết nào cũng kh muốn bu tha.
Giám Sát Quan thân hình thon dài đứng ở phía trước nhất của chiếc bàn dài, đổ xuống một bóng ma gầy gò. Nó từng gương mặt trước mắt, trước sau vẫn giữ nụ cười ưu nhã:
“ ba ểm quy tắc, các ngươi nhất định chú ý.
Một, trong quá trình miêu tả kh được nói ra bất luận chữ nào trong từ khóa;
Hai, kh được sử dụng ngoại ngữ, phương ngôn, ám hiệu chờ phương pháp để truyền tin tức;
Ba, trò chơi kết thúc khi chỉ còn lại những chơi cùng từ khóa.
Cuối cùng, chơi tg lợi sẽ được vào nhà gỗ tham gia tụ hội.”
Thẩm Mặc nhíu mày: “D ngạch 5 vị, nếu khi trò chơi kết thúc mà số lượng chơi kh đủ, thì làm ?”
“ chơi cùng đội sẽ tự động sống lại.” Giám Sát Quan cười nói, “ chơi bị đào thải trong quá trình diễn ra trò chơi chỉ là đào thải tạm thời. Một khi đồng đội đạt được tg lợi cuối cùng, chơi cùng đội cũng sẽ nhận được tư cách tham gia tụ hội.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.