Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 197: CÁ HỒI CỦA GẤU MẸ
ta kh tin, quay sang tìm Bạch Ấu Vi: “Vi Vi! ta nói chỉ ba phần kìa!”
Bạch Ấu Vi lười biếng liếc ta một cái: “Nếu là nói... thì chỉ một phần thôi.”
Đàm Tiếu: “...”
Thẩm Mặc: “Dựa trên hiểu biết hiện tại của chúng ta về Trò Chơi Thú B, độ khó của trò chơi hẳn tăng lên, khả năng là con thuyền quả thực kh lớn. Hiện tại còn chưa đầy bốn tiếng nữa là đến mùa hạ, nghĩ chúng ta thể tìm kiếm lại một lần nữa. Lần này kh tìm bảo tàng, mà là quan sát từng chi tiết trong căn nhà này, ghi nhớ tất cả những ểm khả nghi, đợi sau khi khách mùa hè đến sẽ tổng hợp tất cả m mối để suy luận.”
Nghiêm Th Văn gật đầu nói: “Trên lầu một thư phòng và ba phòng ngủ, thể sắp xếp bốn tìm. Dưới lầu sắp xếp ba , sau khi tìm xong khu vực phụ trách thì đổi vị trí cho nhau, mọi luân phiên tìm kiếm. Tô Mạn ở gác mái chăm sóc Lý Lý, cô phụ trách khu vực gác mái .”
Nói xong, ta dừng lại hai giây, về phía Phan Tiểu Tân: “Ngoài ra, Tiểu Tân ngoài việc ều tra khu vực phụ trách, cũng hãy ều tra phần cầu thang và lối . Em còn nhỏ, dễ chú ý đến những nơi mà chúng bỏ qua, được kh?”
Phan Tiểu Tân nghiêm túc gật đầu.
“Cần thêm một nữa.” Bạch Ấu Vi nói, “Từ nãy đến giờ chúng ta toàn tìm bên trong, mái hiên, cửa sổ, nóc nhà bên ngoài cũng nên thuộc phạm vi của căn nhà này.”
Nghiêm Th Văn khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua những khác.
Việc chọn là một vấn đề.
Bên ngoài nhà nguy hiểm hơn bên trong, ta th Thẩm Mặc là lựa chọn tốt nhất, nhưng Bạch Ấu Vi chưa chắc đã đồng ý... Tuy quen biết chưa lâu nhưng ta cũng nhận ra Bạch Ấu Vi bám Thẩm Mặc.
“Để cho.”
Lữ Ngang đứng dậy, vặn vẹo cánh tay.
“Bảo tìm m thứ nhỏ nhặt thì mệt lắm, hoa cả mắt, ra ngoài vận động chút cho thoải mái.”
Nghiêm Th Văn đồng ý.
Mọi bàn bạc thêm một lát tản ra hành động.
Lữ Ngang vừa ra khỏi cửa đã phát hiện mới
ta xách về một chiếc thùng sắt lớn.
“Hắc! Con gấu kia để lại cá này!” Lữ Ngang kh nhịn được cười nói, “Cá béo quá!”
Trong thùng sắt bảy tám con cá hồi, vẫn còn sống, chen chúc trong thùng kh ngừng há miệng, tr vừa ngốc vừa béo.
Thầy Thừa vội vàng xách vào bếp, xả nước vào bồn rửa bát đổ cá vào, chuẩn bị trổ tài.
“Hai con nấu c, hai con hấp, hai con chiên, còn hai con nữa... mọi muốn ăn thế nào?” Thầy Thừa áy náy hỏi, vì bữa sáng thầy chỉ cho mọi ăn tạm vài sợi mì tôm.
“ chỉ tám con cá, chúng ta mười mà!” Lữ Ngang lầm bầm, “Cái trò chơi c.h.ế.t tiệt này, hành hạ ta thì quái vật gì cũng lòi ra, đến lúc phát thưởng thì lại bắt đầu keo kiệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-197-ca-hoi-cua-gau-me.html.]
Thầy Thừa trấn an ta: “Tám con cá cũng đủ ăn .”
“Thôi được .” Lữ Ngang xoa xoa cái bụng phệ ra ngoài, “ lại ra ngoài xem gì khác kh...”
Những khác cũng tản ra, tiếp tục ều tra căn nhà.
Bạch Ấu Vi rảnh rỗi ngồi ở tầng một quan sát căn nhà này cũ kỹ, phục cổ, ấm áp nhưng ẩn chứa một chút quỷ dị, căn phòng thú b.
...
Cuộc ều tra kéo dài hơn một tiếng đồng hồ.
Khi kết thúc, món cá của thầy Thừa cũng vừa lúc làm xong, mùi cá thơm nức mũi tỏa khắp phòng, khiến ai n đều thèm thuồng, chẳng còn tâm trí đâu mà ều tra tiếp.
Đến đây đã hai ngày, ngoài m quả sơn trà và vài sợi mì, mọi chưa được ăn bữa nào t.ử tế. Dù cơ thể chịu đựng được nhưng cảm giác bụng đói cồn cào thì kh ai chịu nổi.
Trên bàn bày c cá, cá chiên, cá viên chiên... hương thơm ngào ngạt.
Mọi vây qu bàn ăn, vừa ăn vừa kh ngớt lời khen ngợi thầy Thừa.
“Thầy Thừa! Món cá này thầy làm đúng là tuyệt đỉnh!” Đàm Tiếu vừa ăn ngấu nghiến vừa nói, “Ngon quá mất!”
Thầy Thừa hiếm khi kh khiêm tốn, nói: “ cũng th vị cá này ngon. Thực ra ngày thường sống một , ít khi làm món cá thịt, nhưng kh hiểu loại cá này dễ nấu, lại kh mùi t, chỉ cần cho chút muối là vị đã cực kỳ tuyệt vời ...”
Thầy ăn một miếng thịt cá, vừa nhai vừa nói: “Đến cả xương cá cũng mềm, kh lo bị hóc đâu.”
Những khác trên bàn đều đang cắm cúi ăn, kh rảnh để nói chuyện.
Nghiêm Th Văn suy nghĩ một chút, múc riêng một bát c cá: “Loại cá này hẳn là phần thưởng của vòng đầu tiên, lẽ lợi cho cơ thể chúng ta, mang lên cho Lý Lý.”
Thẩm Mặc hỏi: “ ta bị thương nặng kh?”
Nghiêm Th Văn lắc đầu: “Chắc là kh nguy hiểm đến tính mạng, cuộn băng gạc đó là đạo cụ của chúng , thể chữa lành mọi vết thương, khuyết ểm duy nhất là hiệu quả chậm, nếu thời gian quấn băng kh đủ lâu thì sẽ kh th tác dụng.”
Thẩm Mặc đã hiểu.
Bùn đất trong tay họ cũng là đạo cụ, hiệu quả cực nh nhưng chỉ tác dụng với ngoại thương, giúp cầm m.á.u và khép miệng vết thương, còn đối với gãy xương hay xuất huyết nội thì kh giúp ích được gì.
So sánh như vậy, hai loại đạo cụ này mỗi cái đều ưu nhược ểm riêng.
Sau khi Nghiêm Th Văn lên, kh lâu sau ta quay lại phòng ăn, phía sau là Tô Mạn.
“ kh tâm trạng ăn uống.” Tô Mạn thần sắc uể oải ngồi xuống bàn ăn, trong lòng vẫn lo lắng cho Lý Lý trên gác mái.
“Đây là phần thưởng vòng một, lẽ sẽ giúp ích cho vòng tiếp theo, cô ăn một chút .” Nghiêm Th Văn khuyên nhủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.