Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 215: GIÁC HÚT THỊT MẦM
“Để cho.” Nghiêm Th Văn thản nhiên nói, “Mùa hè đã mời khách hai lần , cũng đến lượt .”
“Nghiêm ca, nói về thân thủ thì cũng kh kém đâu.” Tô Mạn bước ra, “ còn đưa Lý Lý gặp giáo thụ Tống, kh thể xảy ra chuyện gì được. Lần này để mời Quái Vật Răng Đinh vào.”
Nghiêm Th Văn suy nghĩ một lát gật đầu: “Được, vòng đầu tiên cô làm , chú ý an toàn.”
ta hiểu rõ vị trí của trong đội. Để Tô Mạn kh vì ta sợ c.h.ế.t, mà vì ta là trụ cột tinh thần, nếu ta chuyện gì sẽ ảnh hưởng lớn đến khí thế của cả đội và việc vận hành các vòng tiếp theo. Hơn nữa, Tô Mạn tuy tính tình nóng nảy nhưng nếu xét về thân thủ thì kh hề thua kém ta bao nhiêu.
“Vậy thì cứ theo quy tắc cũ mà làm.” Nghiêm Th Văn đứng dậy, “ già, phụ nữ, trẻ em và bị thương tạm thời lên lầu tìm chỗ ẩn nấp. Những còn lại chuẩn bị đón khách.”
Thừa lão sư, Phan Tiểu Tân và Chu Xu kh khả năng tự vệ nên lên lầu trước. Lữ Ngang xương đùi chưa lành, kh giúp được gì cũng lên theo. Bạch Ấu Vi vẫn trốn trong phòng kho. Những còn lại gồm Thẩm Mặc, Đàm Tiếu, Nghiêm Th Văn, Lý Lý và Tô Mạn ở lại phòng khách tầng một.
Sau khi đã đối mặt với gấu và cá lồng đèn, vẻ hoảng loạn trên mặt mỗi đã bớt , thay vào đó là sự bình tĩnh và vững vàng. Tô Mạn đứng trước cửa, tay bưng chiếc bát thủy tinh lớn đựng đầy nh sắt. Sau khi nhận được cái gật đầu của Nghiêm Th Văn, cô mím môi, chằm chằm vào cánh cửa: “Mời vào, khách quý.”
Răng rắc Cánh cửa chậm rãi mở ra.
...
Khi con quái vật này ở khoảng cách gần, họ mới th ngoại hình của nó chút nực cười. Cái đầu to quá khổ so với cơ thể, hai chi trước ngắn ngủn đến t.h.ả.m hại. Lúc trước tr nó giống cá mập tay chân, giờ kỹ lại giống một con khủng long bạo chúa lùn tịt nhưng kh đuôi.
Nó lạch bạch vào, tiến thẳng đến trước mặt Tô Mạn ngồi bệt xuống sàn nhà, ngẩng đầu lên và há to mồm! Nó há to đến mức nào? Hai hàm của nó mở rộng một góc hơn 90 độ!
Bên trong kh th lưỡi, chỉ th đầy rẫy những hố nhỏ li ti tr như giác hút của bạch tuộc. Trong số đó, vài giác hút đã mọc ra những cái nh sắt! Tô Mạn bị những cái hố dày đặc đó làm cho buồn nôn, mặt x mét.
Quái Vật Răng Đinh ngồi bất động trước mặt cô.
“Tô Mạn.” Nghiêm Th Văn lên tiếng nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-215-giac-hut-thit-mam.html.]
Tô Mạn hoàn hồn, c.ắ.n môi, run rẩy l ra một cái nh từ bát thủy tinh... Một cái nh màu đen, thon dài với những đường vân xoắn ốc ở đầu. Cô kẹp cái nh, cẩn thận đưa lại gần cái mồm đang há to của con quái vật.
Lúc này, những giác hút dày đặc bên trong mồm nó bắt đầu co bóp một cách "vui sướng". Dường như cảm nhận được nh sắt ở gần, chúng co lại lại mở ra, tr như vô số những mầm thịt nhỏ đang chờ được cho ăn!
Thật kinh tởm! Là một "nữ hán tử", Tô Mạn kh sợ lưu m, kh sợ hổ báo, nhưng cô kh chịu nổi những thứ nhớp nháp ghê tởm này! Cô nín thở, nghiến chặt răng, run rẩy đặt cái nh vào mồm con quái vật.
Những giác hút thịt mầm đó một lực hút kỳ lạ đối với nh sắt. Ngay khi chạm vào, chúng liền hút chặt l cái nh! Cái nh được cố định chắc c trên giác hút, tr như thể nó mọc ra từ trong thịt vậy!
Khi một cái nh đã được lắp vào, những giác hút khác lại co bóp nh hơn! Chúng dường như đang nóng lòng! Thậm chí chúng còn tiết ra một loại chất lỏng dính như dầu, nhỏ tí tách ra ngoài như thể đang chảy nước miếng!
Quái Vật Răng Đinh bị những giác hút và nước miếng làm cho khó chịu. Cổ họng nó phát ra tiếng khò khè, nó khép mồm lại nhai nhai mạnh bạo. Tô Mạn tưởng nó sắp bạo tẩu, sợ hãi rụt tay lại ngay lập tức!
Kết quả là con quái vật chỉ lắc đầu vài cái. Dường như vẫn còn th ngứa, nó nghiêng đầu cọ mồm xuống sàn nhà, làm dầu chảy lênh láng khắp nơi. Mọi nhau ngơ ngác. Nó kh bạo tẩu, chứng tỏ nh là đúng, nhưng kh biết hành động này của nó ý nghĩa gì.
Sau khi cọ xát một lúc, Quái Vật Răng Đinh lại ngồi dậy và há to mồm với Tô Mạn. Tô Mạn hơi ngẩn .
“Tiếp tục đặt nh .” Nghiêm Th Văn nói.
Tô Mạn gật đầu, hít một hơi thật sâu, lại l nh đặt vào mồm nó. Những giác hút thịt mầm nh chóng hút l nh sắt. Lần đầu còn lạ, lần sau đã quen, tốc độ đặt nh của Tô Mạn ngày càng nh và thuần thục hơn. Mỗi khi nghe th tiếng khò khè trong cổ họng nó, cô biết nó đang ngứa kh chịu nổi nên rụt tay lại, đợi nó cọ xát xong mới tiếp tục.
Hàng trăm cái nh, đặt từng cái một tốn thời gian. Trong lúc Tô Mạn làm việc, Nghiêm Th Văn và Thẩm Mặc cũng kh nhàn rỗi, họ vòng qu quan sát con quái vật.
“Cao khoảng 1m5, dài khoảng 2m. Chi trước ngắn, kh đáng ngại, nhưng đầu to, lực c.ắ.n chắc c kinh .”
“Chi sau của nó khỏe, tốc độ sẽ kh chậm đâu.”
“Kh chỉ nh mà sức bật còn mạnh. Khi tấn c kết hợp với lực c.ắ.n lớn sẽ khó đối phó.”
“... Nhưng nó kh đuôi, đầu lại quá to, khả năng thăng bằng chắc c kém.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.