Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê

Chương 223:

Chương trước Chương sau

Bạch Ấu Vi cầm chìa khóa, qu lều trại.

“Kh ều kiện hạn chế, theo lý mà nói, ở đây hẳn là cũng thể…”

chút căng thẳng, cũng chút phấn khích, cầm chìa khóa ấn lên một mặt vải bạt của lều trại, giống như mở cửa mà vặn nửa vòng

Răng rắc.

Âm th quen thuộc.

Khi họ bị nhốt trong phòng thú b, mỗi lần mời khách vào, cửa đều sẽ phát ra âm th này!

“Mở .” Bạch Ấu Vi về phía Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc đưa tay chạm vào, vải bạt tr vẫn là vải bạt, nhưng thể cảm nhận rõ ràng tay nắm cửa bằng kim loại.

đưa tay nắm l.

đẩy ra.

Phòng khách của phòng thú b xuất hiện trước mắt họ!

Vẫn là căn nhà đó, nhưng lần này, kh một chút cảm giác quỷ dị nào, tất cả đồ đạc bài trí trước mắt đều bình thường, yên tĩnh, giống như một ngôi nhà bình thường đến kh thể bình thường hơn.

Thẩm Mặc ôm Bạch Ấu Vi vào nhà, đến bên sofa đặt cô xuống.

Bạch Ấu Vi đ.á.n.h giá xung qu.

lẽ là vì đã đổi vai thành chủ nhân, cùng một hoàn cảnh vào mắt, tâm trạng lại khác.

“Chúng ta thể ở đây ?” Cô đ ngó tây, cảm th kh thể tin được, “Sau này chẳng sẽ kh bao giờ ngủ lều nữa ? Trò chơi này luôn thích hành hạ ta, đột nhiên cho ta phần thưởng tốt như vậy, ai, thật đúng là làm ta kinh ngạc…”

Thẩm Mặc tìm th một đôi dép lê nữ màu hồng trong tủ giày.

Nghĩ đến việc Bạch Ấu Vi kh được, lại đặt đôi dép về chỗ cũ.

Họ từ lều trại trực tiếp qua đây, cho nên đều chân trần, mà sàn nhà cũng kh sạch sẽ lắm, phủ một lớp bụi đất.

Bạch Ấu Vi lớp bụi trên sàn, nhíu mày phàn nàn: “Ở đây bẩn quá … Kh thể sạch sẽ hơn một chút ?”

Bốp, bốp!

Trong phòng đột nhiên vang lên hai tiếng động!

Âm th đến quá đột ngột, Bạch Ấu Vi giật nảy .

Thẩm Mặc che c trước cô, cảnh giác về phía phòng chứa đồ bên cạnh cầu thang.

“Âm th phát ra từ đó à?” Bạch Ấu Vi hạ giọng hỏi .

“Ừ.” Thẩm Mặc trầm giọng nói, “Ngươi ở yên đây, ta xem.”

Bạch Ấu Vi trong lòng phát hoảng, lo lắng phần thưởng này sẽ giống như đồng tiền vàng kia, giấu diếm cạm bẫy, bèn nói với Thẩm Mặc: “…Cẩn thận một chút.”

Thẩm Mặc gật đầu, chậm rãi qua

Bước chân trầm ổn, gần như kh một tiếng động, nào ngờ mới được hai bước, cửa phòng chứa đồ đã kẽo kẹt một tiếng tự mở ra!

Thẩm Mặc dừng bước, vừa cảnh giác vừa khó hiểu cánh cửa kia.

Sau đó th, một cái xẻng hót rác và một cây chổi, nhảy nhót từ trong phòng ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-223.html.]

Thẩm Mặc: “…”

Bạch Ấu Vi: “…”

Sau hai giây kinh ngạc, xô nước và cây lau nhà cũng loảng xoảng từ phòng chứa đồ ra! Theo sau xẻng hót rác và cây chổi, ngay ngắn trật tự quét rác, lau đất, nhiệt tình hừng hực.

Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc nhau, á khẩu kh nói nên lời.

Hồi lâu sau, Bạch Ấu Vi mới mở miệng: “Thà cho ta một con robot hút bụi th minh còn hơn, với trình độ c nghệ của hệ thống đâu kh làm được, việc gì làm theo kiểu cổ lỗ sĩ thế này, khiến cho chủ nhân là ta đây tr thật ấu trĩ.”

Thẩm Mặc kh tiếng động nhếch khóe môi.

“Ngươi cười cái gì!” Bạch Ấu Vi dựng thẳng l mày.

Thẩm Mặc khóe miệng ngậm ý cười: “Kh cười gì cả.”

Bạch Ấu Vi như ều suy nghĩ, “Xem ra phòng thú b thể thực thi mệnh lệnh của chủ nhân, chỉ là kh biết nó thể làm được đến mức nào…”

về phía cây chổi đang quét dọn vệ sinh, ra lệnh: “Đi quét sạch cầu thang .”

Cây chổi và xẻng hót rác quả nhiên đổi hướng, chạy quét dọn cầu thang.

về phía lò sưởi, nói: “Nhóm lửa lên.”

Lò sưởi “bùng” một tiếng cháy lên ngọn lửa, củi gỗ cháy kêu lách tách.

Cô lại về phía nhà bếp, nói: “Ta muốn uống trà.”

Vòi nước mở ra, ấm nước tự động hứng đầy một ấm, đặt lên bếp lò đun nước.

Bạch Ấu Vi lại nói: “Ta muốn ăn bít tết.”

Lần này, phòng thú b cuối cùng cũng kh động tĩnh.

Thẩm Mặc sờ đầu cô, “Đừng làm khó nó, ít nhất ngươi cũng cho nó một con bò trước đã.”

“Thử bừa thôi mà.” Bạch Ấu Vi chẳng hề để tâm, ném con thỏ trong lòng xuống sàn, “Tự sạc ện .”

Con thỏ bò dậy, trái , phát hiện một ổ cắm ện ở góc tường, bèn bước những bước chân ngắn cũn cỡn qua.

“Trình độ th minh của phòng thú b, cảm giác giống con thỏ.” Bạch Ấu Vi nói, “Đều thể tiếp nhận mệnh lệnh văn bản ngắn gọn.”

Thẩm Mặc liếc xung qu, nhàn nhạt nói: “Dù cũng là đồ do cùng một hệ thống làm ra.”

bế Bạch Ấu Vi lên, “Đi thôi, lên lầu xem .”

Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi một vòng lại trong phòng thú b.

Ngoài việc căn nhà trở nên th minh hơn, bố cục và bài trí cơ bản vẫn như cũ, ều căn phòng đầy búp bê đã kh còn, sách trong thư phòng cũng kh còn, quần áo trong tủ chỉ còn lại chiếc váy Lolita màu đen mà Bạch Ấu Vi đã mặc.

Chắc là vì, hiện tại chủ nhân mặc định của phòng thú b chỉ một cô.

Họ từ cửa trước ra, phát hiện đã quay trở lại lều trại.

Từ cửa sau ra, sẽ đến sườn dốc bên ngoài phòng thú b, xuống dưới là rừng cây, về phía trước thể vòng đến cửa trước của căn nhà.

Đi bộ một vòng trọn vẹn, hai lại quay trở lại phòng khách.

Sàn nhà đã được quét dọn sạch bóng, lò sưởi đã nhóm lửa, trên bàn trà đã bày sẵn trà.

Bạch Ấu Vi uống một ngụm trà nóng hổi, đặt xuống, bĩu môi nói: “Kh ngon bằng trà Thừa lão sư pha.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...