Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 240:
Trong lúc nói chuyện, đoàn đã đến cuối hành lang nhỏ, bên tay là một cánh cửa kính cảm ứng.
Cảm ứng khí đã ngừng sử dụng, lúc này cửa kính mở rộng, hai bên cửa đứng hai nhân viên an ninh. Trong đó một Bạch Ấu Vi nhận ra.
Là nữ tổ trưởng hung dữ hôm qua, Vu Á Th.
Bạch Ấu Vi vốn dĩ đang hỏi chuyện trò chơi, đột nhiên th Vu Á Th, kh khỏi ngẩn , muốn hỏi gì cũng đã quên mất.
Vu Á Th th Bạch Ấu Vi và những này, thần sắc bình thường, ngay cả một ánh mắt thừa thãi cũng kh .
Nàng chào Sở Hoài Cẩm, động tác nh nhẹn lùi sang một bên.
Sở Hoài Cẩm dẫn vào, các cảnh vệ viên ở lại bên ngoài cửa kính.
*Bên trong đèn đuốc sáng trưng, bày nhiều bàn, trên bàn rượu ngon món ngon, còn bảy tám vị khách đang ngồi rải rác.*
“Mời ngồi bên này.” Sở Hoài Cẩm khách khí nói, “Mọi ngồi xuống từ từ trò chuyện, hôm qua vì cuộc họp lâm thời, đã làm chậm trễ tiệc tối, bữa cơm này, coi như và Giáo sư Tống xin lỗi mọi .”
Thật ra môi trường xung qu đơn sơ, dù cũng là bãi đỗ xe dưới lòng đất, nhưng bàn ghế bày biện chỉnh tề, khăn trải bàn rủ xuống những nếp gấp đẹp mắt, thức ăn màu sắc mê , xung qu còn ánh đèn và hoa tươi ểm xuyết, khiến ta cảm giác mơ hồ về một bữa tiệc xa hoa.
Bạch Ấu Vi lướt qua, nếu ngồi đầy đủ, hội trường này ít nhất thể chứa 50 .
Kh th cái gọi là Giáo sư Tống, nhưng hiện tại khách đến còn ít, lẽ Giáo sư Tống sẽ là cuối cùng xuất hiện.
Sở Hoài Cẩm sắp xếp họ vào chỗ ngồi xong, giới thiệu sơ qua những vị khách khác cho họ, đều là thành viên cốt cán trong tổ chức, tổ đ.á.n.h giá, tổ nghiên cứu khoa học, tổ vật tư, tổ nội vụ vân vân.
“Giáo sư Tống vĩnh viễn ở trong phòng thí nghiệm của , nếu kh ai nhắc nhở, ngay cả ăn cơm cũng kh nhớ ra.” Sở Hoài Cẩm cười nói với mọi , “Các cứ ăn trước, mời Giáo sư Tống đến đây.”
Nói xong đứng dậy rời , để lại Thẩm Phi, dặn dò chiêu đãi mọi thật tốt.
Sở Hoài Cẩm kh lâu, lại lục tục một số khách đến.
Ngoài các thành viên nội bộ tổ chức, cũng những “nhân sĩ bên ngoài” như Thẩm Mặc và Nghiêm Th Văn, chắc hẳn đều là đối tượng trọng ểm mà tổ chức muốn chiêu mộ, nên cũng được mời đến đây.
Thẩm Phi ngồi bên cạnh Thẩm Mặc, thì thầm giới thiệu với đường của :
“… Cái đầu trọc tr khỏe kia đã từng vào mê cung, sức lực lớn, thể bóp nát cục đá… gầy bên cạnh , là đệ tốt của , hai này mới gia nhập tổ đ.á.n.h giá kh lâu.”
“Cái đàn trung niên đeo kính kia, trước đây là giám đốc tài chính ngân hàng, thành thạo về toán học và suy luận logic.”
“ bé mặc áo thun đỏ tuổi còn nhỏ, chỉ mới 17 tuổi, là vận động viên thể thao, khả năng giữ thăng bằng và sức bật đều mạnh…”
Cửa lại một trẻ tuổi bước vào, mặc áo hoodie rộng thùng thình và quần đùi hip-hop, qu một vòng, ánh mắt tinh chuẩn hướng về bàn của Thẩm Mặc, khóe miệng nhếch lên.
Thẩm Phi hơi sững sờ, “Ca, quen ?”
Thẩm Mặc nhíu mày, trả lời: “Kh quen.”
Thẩm Phi hạ giọng nói: “ tên là Đỗ Lai, nghe nói là một ảo thuật gia đường phố, từng vào mê cung Hàng Châu và Thượng Hải, cũng là duy nhất ở đây sống sót trở về từ trò chơi trốn tìm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-240.html.]
Dừng một chút, lại bổ sung: “Những cùng lập đội vào trò chơi, cũng kh ai sống sót… Ai ai ai! lại đến đây?!”
Thẩm Mặc hơi nheo mắt, th bé áo hoodie đang đến gần, ánh mắt chếch , lại về phía Bạch Ấu Vi bên cạnh .
Bạch Ấu Vi đang cúi đầu ăn gì đó.
Đồ ăn ở đây phần lớn là nguội, nên cô ăn kh nhiều lắm, rượu nho thì lại uống kh ngừng nghỉ, cũng kh biết tổ vật tư đào đâu ra, toàn là rượu ngon lâu năm.
Thẩm Mặc khẽ nói với cô: “Uống ít thôi.”
Bạch Ấu Vi đang uống hứng khởi, kh để ý đến .
giơ tay đè chén rượu lại.
Nàng dùng sức l, chén rượu tựa như bị đóng nh trên mặt bàn, kh chút sứt mẻ.
Bạch Ấu Vi: “…”
“Được .” Bạch Ấu Vi chịu thua, “Uống hết nửa ly còn lại này sẽ kh uống nữa, được kh?”
Lúc này Đỗ Lai đã chạy đến gần, cười chào hỏi:
“Bạch Ấu Vi tiểu thư, trùng hợp quá ~ kh ngờ lại gặp cô ở đây.”
Thẩm Mặc bu lỏng tay, ngước mắt nhàn nhạt : “ chuyện gì?”
Đỗ Lai hơi sững sờ.
Mà Bạch Ấu Vi đang uống rượu.
Ánh mắt Đỗ Lai lướt qua Nghiêm Th Văn ở bàn bên cạnh, nh ý thức được đã hiểu lầm, bạn đồng hành thật sự của Bạch Ấu Vi là vị này…
cười cười, khách khí trả lời: “Muốn hỏi một chút chuyện giao dịch đạo cụ.”
“Hôm nay chúng đến dự tiệc, chỉ ăn cơm, kh nói chuyện làm ăn.” Thẩm Mặc ngữ khí đạm mạc.
Khóe miệng Đỗ Lai hơi cứng lại, “… Nghe nói hôm nay kh ít đến hỏi mua, cho nên mới muốn hỏi một câu, sợ hỏi chậm, búp bê thế thân bị khác nh chân đoạt mất.”
“Đạo cụ dùng để câu cá lớn, sẽ kh dễ dàng ra tay đâu.” Thẩm Mặc thu hồi tầm mắt, kh nữa, “ thể ngồi về chỗ , Đỗ tiên sinh.”
Bạch Ấu Vi uống hết ly rượu nho, nhân lúc Thẩm Mặc nói chuyện với Đỗ Lai, đổi chén rượu của Thẩm Mặc và của
Ly rượu của đầy.
Thẩm Mặc đuổi Đỗ Lai , nàng vừa vặn uống xong một nửa, th Thẩm Mặc , liền nhấp một ngụm nhỏ, nói: “ còn chưa uống xong.”
Thẩm Mặc: “…”
“Trước kia kh th em uống được như vậy.” bất đắc dĩ, rót một chén nước khác, đổi chén rượu trong tay Bạch Ấu Vi lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.