Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 297: TAY PHÙ THỦY
đôi tay linh hoạt gỡ túi rác xuống, nhẹ nhàng đặt trên mặt đất, động tác thể nói nhẹ nhàng đến cực ểm.
Nhưng mà khi đang định về phía trước, lại phát hiện túi ni l khô quắt xuống với tốc độ cực nh, nước c thức ăn bên trong chảy ra, còn mang theo một mùi t của rong biển và tôm, làm ướt đế giày .
chau mày, lại lần nữa kỹ, phát hiện trên mặt đất trải đầy nh mũ!
Kh chỉ ở huyền quan nh, mà toàn bộ sàn phòng khách phía trước, tất cả đều là nh mũ!
Đỗ Lai: “…”
Dựa, phụ nữ này cũng quá độc ác!
Xem ra nàng đã sớm phòng bị đồ vật bị trộm .
phòng bị cũng bình thường, rốt cuộc những đạo cụ trên nàng quá bị ta thèm muốn.
Nhưng mà chỉ dựa vào m cái nh này, liền muốn làm khó , kh khỏi quá mức ngây thơ.
Đỗ Lai tay chân nhẹ nhàng quét sạch nh mũ phía trước, đồng thời nhớ tới lần đầu gặp mặt Bạch Ấu Vi khi nàng trào phúng .
Nàng nói kh sai, quả thật là một tên trộm.
Nhưng đồng thời, cũng là một phù thủy.
Hai thân phận này đôi khi hoán đổi, đôi khi kiêm nhiệm, đến nỗi chính thật ra cũng kh rõ lắm, rốt cuộc là trộm, hay là phù thủy?
… Kh cả.
tiếp tục vào trong phòng, động tác đã nh, lại nhẹ, kh phát ra chút âm th nào.
Mở cửa phòng ngủ, dưới chăn đơn ẩn hiện hai bóng nhô lên, túi vải bạt treo trên giá áo cách giường một thước, gần chạm đất.
Ngực Đỗ Lai thắt lại, hô hấp ngừng trệ, động tác càng thêm chậm rãi, uyển chuyển nhẹ nhàng…
nhẹ nhàng nhắc tới hai quai túi vải bạt, thu lại, sau đó theo đường cũ, từng bước lui về
Dùng mảnh ghép trò chơi đổi đạo cụ, thoạt là ngốc, nhưng cảm th đáng giá.
Nhưng nếu thể kh cần mảnh ghép trò chơi mà vẫn được món đạo cụ kia, sẽ cảm th càng đáng giá hơn.
…
Đỗ Lai một đường lùi ra đến ngoài cửa, đứng ở trên hành lang kh tiếng động ước lượng túi vải bạt, bên trong phình to, trọng lượng kh nhẹ.
Là quá tự đại ?
Dám đem đạo cụ quan trọng, tùy ý đặt ở mép giường như vậy, hay là nàng chắc c bẫy rập của khẳng định sẽ hiệu quả?
Đỗ Lai câu môi cười cười, xách túi lên, bước chân nhẹ nhàng rời .
kh về phía chỗ ở của , mà là lựa chọn hướng ra khỏi thành,
Bởi vì kh muốn gây chú ý, xe của đậu ở chỗ ẩn nấp, ban đêm trời thưa thớt ảm đạm, lên đường dưới trăng.
Đi đến ngã tư đường, phía trước đột nhiên xuất hiện một bóng .
3 giờ sáng, giữa ngã tư đường đứng một .
Điều này thật sự khiến ta cảm th kinh hãi.
Bước chân Đỗ Lai cẩn thận chậm lại,
Đêm nay nhiều mây, u ám che khuất ánh trăng, khiến màn đêm càng thêm u tối, kh rõ mặt đối phương.
Chỉ thể ra đó là một đàn cao cao gầy gầy, lặng lẽ đứng ở nơi cách kh xa, ý đồ kh rõ.
Tám chín phần mười là kẻ đến kh ý tốt.
Đỗ Lai dừng lại kh chút động tĩnh, trong đầu bắt đầu nh chóng vạch ra lộ trình chạy trốn và sách lược đối phó.
Lúc này, đàn lên tiếng.
Th âm giống dòng s tĩnh lặng, bình tĩnh, ôn hòa, cũng lạnh băng.
“Mảnh ghép trò chơi, ở trên kh?”
“Cái gì mảnh ghép trò chơi?” Đỗ Lai cẩn thận lùi về phía sau, “ nghe kh hiểu ý .”
đàn tiến về phía , “ lại nghe kh hiểu chứ? Nếu đoán kh lầm, trên hẳn là ít nhất ba khối… Kh, ít nhất bốn khối mảnh ghép trò chơi. nói đúng kh?”
càng càng gần, dưới bóng đêm làn da tái nhợt đến kh giống sống, mà như ma cà rồng đến thăm vào đêm khuya, đặc biệt đôi tay đeo bao tay trắng, chói lọi, trắng đến chói mắt, quái dị đáng sợ.
Đỗ Lai bỗng nhiên nhớ tới tin tức hôm nay nghe được.
“ là sống sót trong trò chơi số 21 đúng kh?” Đỗ Lai cười lạnh, “Xem ra, những đó đều bị xử lý.”
“Ối… nói như vậy thì quá kh lễ phép .” đàn lộ ra nụ cười, “ chẳng qua là… tiễn họ một đoạn đường, mà thôi.”
Đỗ Lai khiêu khích nhếch một bên l mày, “Đưa xong đoạn đường sau, lại phát hiện làm kh c một hồi, cho nên ấm ức đến nỗi ngủ kh yên, nửa đêm chạy ra ngoài?”
Ánh mắt đối phương âm lãnh, Đỗ Lai, “Đúng vậy… Nhờ , ban tặng.”
Bá!
Một đạo ngân quang chợt lóe!
đột nhiên ra tay!
Giữa hai tay đột nhiên xuất hiện một ống sắt kim loại! Và hung hăng vung về phía Đỗ Lai!
Đỗ Lai nh nhẹn nghiêng tránh thoát, ống sắt kim loại trên mặt đất xi măng phát ra tiếng “rầm” thật lớn!
đàn tiếp tục đánh! Đỗ Lai trên mặt đất liên tiếp lăn lộn, bò dậy liền hướng ngõ nhỏ ven đường cuồng chạy! Tốc độ cực nh!
đàn phía sau đuổi sát kh tha! Tốc độ vậy mà ngang tài ngang sức với Đỗ Lai!
“ chạy cái gì? từ trong tay bọn họ l được kh ít đạo cụ đúng kh? Kh tính toán dùng vài món đạo cụ ? Để xem … Kh dùng đạo cụ thì, làm chịu đựng được chứ?”
ngữ khí ôn nhu, th âm giống oán linh ngâm xướng, ống sắt trong tay lại kh hề do dự! Như lưỡi hái T.ử Thần, liên tiếp vung quét, đ.á.n.h nát những chậu cây dày đặc bên đường, đất cát văng tung tóe!
Đỗ Lai lợi dụng địa hình thoát thân nh như bay!
Thoắt cái xuyên qua đầu đường, thoắt cái rẽ vào hẻm nhỏ, thoắt cái mượn cục nóng ều hòa nhảy lên mái hiên! Lại cao cao nhảy lên, theo cửa sổ lưới chống trộm, một hơi bò lên nóc nhà tầng sáu!
Dưới lầu đen như mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-297-tay-phu-thuy.html.]
trên cao xuống, chính cho rằng đã cắt đuôi được đối phương, dưới chân bỗng nhiên truyền đến tiếng “rầm” vỡ vụn!
Một bàn tay đeo bao tay trắng, đập nát cửa sổ tầng sáu, bắt l mép mái nhà!
Đỗ Lai c.ắ.n răng.
Kh nghĩ đến gia hỏa này khó chơi như vậy!
vươn tay hướng túi vải bạt của Bạch Ấu Vi móc, muốn tùy tiện tìm món đạo cụ nào thể sử dụng, kết quả móc ra một chiếc đồng hồ gỗ, bên trong chim cúc cu bật ra với tiếng “ph”! Dọa giật nhảy dựng!
“Cúc cu cúc cu ”
Tiếng báo giờ trong đêm trầm tịch đặc biệt vang dội!
Đỗ Lai tức c.h.ế.t!
“Mẹ kiếp, hai này đều kh thứ tốt lành gì!”
giơ túi vải bạt hung hăng đập xuống bàn tay trắng! sau đó xoay liền chạy!
Chạy đến một bên mái nhà, lại lùi về phía sau vài bước, hít sâu một hơi sau l đà chạy, ở chỗ cạnh bên phi thân nhảy lên! Như một con báo mạnh mẽ nh nhẹn, ổn định đáp xuống mái nhà bên cạnh!
Khóe miệng Đỗ Lai gợi lên một nụ cười đắc ý.
nhẹ nhàng đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên tay, nhấc chân chạy l .
Rầm!
Một sợi xích sắt đ.á.n.h trúng mắt cá chân !
Sắc mặt Đỗ Lai đại biến, cả ngã sấp trên mặt đất, đôi tay theo bản năng chống đỡ mặt đất, sợi xích sắt kia lại siết chặt l mắt cá chân ! Và dùng sức kéo giật!
quay đầu lại xem, đàn đeo bao tay màu trắng kia kh biết từ lúc nào đã bò lên mái nhà, ống sắt trong tay cũng biến mất kh th, thay vào đó, là sợi xích sắt cứng rắn này!
Xích sắt chặt chẽ trói chặt mắt cá chân! Theo đàn từng chút, từng chút, thu về phía sau, khoảng cách giữa bọn họ, cũng càng ngày càng gần!
Đỗ Lai bắt l lan can gỉ sét của mái nhà.
gợi lên khóe miệng, cười lạnh về phía đàn , nụ cười mang chút tà khí.
“Nếu muốn mảnh ghép trò chơi, thật sự tìm lầm .”
Ánh mắt đàn kh hề d.a.o động, lạnh lẽo như khối băng, trong tay tiếp tục thu xích sắt, nói: “Trên sẽ thứ muốn.”
“Ai, lại kh tin chứ?” Đỗ Lai một tay vẫn nắm lan can, từ trong túi móc ra một thứ.
Một mảnh lá cây x biếc.
Màu sắc tươi sống như vậy, trong bóng đêm u tối hết sức đáng chú ý.
Động tác đàn dừng lại, tầm mắt định ở mảnh lá cây trong tay Đỗ Lai, tựa hồ đang suy đoán, đó là một món đạo cụ như thế nào.
Đỗ Lai nhếch môi, vẫn cười, “Đúng như câu đêm dài lắm mộng, cảm th trộm những mảnh ghép trò chơi đó xong, sẽ vẫn luôn đặt trên ?… Đương nhiên kh, đã bán mảnh ghép trò chơi cho khác , những mảnh ghép trò chơi muốn… A, tìm Bạch Ấu Vi mà đòi !”
đàn chậm rãi nhăn mày, “… Bạch Ấu Vi?”
Đỗ Lai đặt lá cây lên đỉnh đầu, búng tay một cái, cười tủm tỉm nói: “Tạm biệt, ngài Tay Phù Thủy.”
Oành!
Một luồng khói lớn trào ra, lập tức bao trùm khu vực vài chục mét vu xung qu!
Khi sương khói tiêu tán, Đỗ Lai đã biến mất kh còn tăm hơi.
Mà đầu sợi xích sắt kia, chỉ còn một mảnh lá cây khô héo.
đàn nhíu mày, qu bốn phía, kh phát hiện chỗ nào khả nghi.
đứng tại chỗ, đợi một lát, chậm rãi thu sợi xích sắt vào lòng bàn tay.
Trong tay phảng phất một kh gian vô tận, sợi xích sắt dài như vậy, vậy mà toàn bộ thu vào trong, kh để lại dấu vết.
Đỗ Lai ở nơi tối tăm một màn này, nín thở nín hơi, kh dám phát ra một tia âm th.
đã sớm nghe nói, căn cứ gần đây tới ba đàn kỳ quái, đặc ểm của họ là đều đeo một bộ bao tay trắng.
nghe được bọn họ nói chuyện khi nhắc tới cái gì đó gọi là tay phù thủy, cho nên nổi lên cái biệt d này, còn về tác dụng thật sự của bao tay trắng, kh ai biết.
Nhưng hiện tại, Đỗ Lai đã kiến thức được.
Đôi bao tay kia, tựa hồ thể tùy tâm sở d.ụ.c biến hóa ra đồ vật.
… Đạo cụ trò chơi đều hạn chế, tay phù thủy hẳn là cũng kh thể thật sự “tùy tâm sở dục”, chỉ là hạn chế ở đâu, chỉ dựa vào vài phút tiếp xúc này của Đỗ Lai, kh thể phán đoán ra.
đàn đã xa, rời ở cuối góc đường.
Đỗ Lai chậm rãi phun ra một hơi, thần kinh căng thẳng thả lỏng lại.
Đạo cụ “lá cây Li Miêu Chương”, chỉ thể làm chuyển dời đến một nơi nào đó trong phạm vi 50 mét, xem như một loại thủ thuật che mắt, cũng kh thể thật sự làm chạy thoát.
May mắn vừa đàn kia kh cẩn thận ều tra.
Đỗ Lai nhắm mắt lại, chuẩn bị đứng dậy rời , bỗng nhiên ngửi được một mùi xăng.
hơi sững sờ, thần kinh đang thả lỏng lại căng thẳng trở lại! Cẩn thận dán đến bên cửa sổ, xuyên thấu qua tấm kính mờ nhạt, sứt mẻ, th đàn kia mà quay lại, trong tay kh biết từ đâu xách hai thùng xăng! Giờ phút này vừa vừa tạt xăng dọc đường!
Đỗ Lai trốn tránh đống nhà cũ đã bị đốt cháy này!
c.ắ.n răng, trong lòng mắng một câu thô tục, nh chóng phóng phòng vệ sinh, vặn mở vòi nước làm ướt đẫm toàn thân! Sau đó trở lại bên cửa sổ, th đàn kia lại châm lửa hai đống nhà cũ!
Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, đối phương muốn phá hỏng tất cả đường lui của !
“C.h.ế.t tiệt!” Đỗ Lai thầm mắng, “ ta thật sự quá tàn nhẫn!”
Lửa đã cháy đến tầng hai, nếu Đỗ Lai ứng biến lực kém một chút thôi, chỉ sợ sẽ bị vây ở tầng sáu, biến thành gà nướng.
quấn chặt quần áo ướt trên , che miệng mũi chạy đến tầng 3, trong khói đặc cuồn cuộn nhảy xuống
Sương khói mê mang tầm mắt .
Bụng đụng dàn nóng ều hòa, bị rạch ra một vết thương m.á.u chảy đầm đìa.
Đỗ Lai kh dám chậm trễ, hai chân rơi xuống đất, ngay tại chỗ lăn lộn, sau đó che vết thương hướng tới hướng ngược lại với đàn mà đào tẩu!
Trong lòng chỉ hận chính xui xẻo, kh l lại được mảnh ghép trò chơi, còn gặp một kẻ tâm thần như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.